Không thể quên
Thu trở lại phố chiều gợi nhớ Kỷ niệm xưa từ góc tối hiện về Phơi nụ cười xoáy vào mãi cơn mê Chờ chi nữa thu lòng ai đã chết
Con đường cũ mơn man bao tì vết Gío heo may ngốc nghếch nghịch bờ vai Trong nỗi nhớ ấm vòng tay nhau mãi Đong tháng ngày đọng lại chút sương phai
Từng ngày qua trăn trở nhớ nhau hoài Vẫn gói trọn tình ai trong tim vỡ Ơi! Mùa thu đừng mang thêm nỗi nhớ Dù biết rằng lòng không thể nào quên.
Đặt nhầm chỗ
Em ra đi phủi tình anh rơi mất Buông một lần không thể níu thứ tha Đêm kỷ niệm biến xô bờ cát lạ Sóng cuộc đời tách hai đứa mình xa
Em quay mặt dấu lòng đau rời rã Bởi vòng tay không ôm hết đời nhau Anh ngồi lặng nhìn biển đêm đau đáu Mười năm dài ta dõi bước chân nhau
Em chơi vơi nghiêng thân triền dốc đứng Sóng dỗi hờn cuốn phăng dấu chân đi Gĩư chẳng được đời nhau níu ích gì Điều không thể lẽ nào thành có thể?
Anh như biển bạc đầu con sóng nước Em cát mòn bao phủ bãi bờ xa Với duyên phận hai ta người xa lạ Định mệnh nào đặt nhầm chỗ đời ta?
Em nhớ mãi dáng anh ngồi bất động Nét cô đơn vắt cạn máu tim em Bên sóng vỗ anh gục đầu chết lặng Xa anh rồi…không quên được biển đêm.
Anh mang đến một tình yêu trong sáng Em trả về là gian dối sao anh? Anh có thấu lòng em chia trăm mảnh Mảnh tình anh em giấu kín tim mình
Đã bao lần nhìn nhau qua ánh mắt Nén lời yêu, em hờ hững lòng đau Bao lần em làm thương tổn tình nhau Anh im lặng nỗi đau tan loãng
Em giữ miết cuộc đời mình đã chọn Đẩy cô đơn sang khoảng trống tình anh Tình của anh em biết luôn sẵn dành Cho riêng em…cho tình em tất cả
Với tay em hứng lá trầu Giọt xuân còn đọng trên đầu ngón tay Đường qua lối ngõ chiều nay Em lùa cơn gió heo may ngập ngừng Mùa xuân năm ấy ta cùng Bên nhau nhặt lá gói chung nụ cười Rồi em đi bỏ lại người Xuân tàn từ đấy ngậm ngùi lắt lay Giọt tình sao hứng bằng tay? Trách chi xuân ấy heo may ngập ngừng Chiều qua lối ngõ rưng rưng Dằn lòng tôi khóc, thôi đừng nhớ nhau Bốn mùa ôm mãi lòng đau Trở trăn mộng mị bạc đầu thời gian Ông Tơ bà Nguyệt phũ phàng Khéo se sợi chỉ muộn màng nợ duyên.
Chiều rơi nhanh trên góc phố buồn thiu Em gặm nhấm chút dại khờ đắm đuối Năm tháng đi hoang tuổi thơ rong ruổi Vẫn trong em đầy ắp tận bây giờ
Ký ức một thời em đem dệt thành thơ Để giật mình tuổi mộng mơ đã hết Cuối con đường bao lo toan hằn vết Ai sẽ cùng em chia sẻ những thương đau?
Biết rồi người có kịp đến sau Hay để em phải đợi chờ khắc khoải Trống vắng bâng khuâng với nỗi buồn con gái Gạt nước mắt đi, đón ký ức tràn về
Em hiểu rằng giữa trăm vạn câu thề Chưa bao giờ có trái tim nào chết Những vẩn vơ dại khờ rồi sẽ hết Em bước qua thời áo trắng ngây thơ.
Cất tình anh trong ngăn kéo cuộc đời Xếp năm tháng chồng lên nhau dằn lại Lúc muộn phiền mày mò tìm kiếm mãi Thấy phập phồng vùng ký ức nhớ quên
Tức bực mình trong cơn gió hờn ghen Chờ ngày nắng đem tình ra hong gió Ngăn nào đây? Lại thêm lần lọ mọ Tình đầu ơi! Ta đang cuối cuộc đời
Thời gian chất chồng đủ kiểu, đủ nơi Niềm đau đó nỗi nhớ kia vung vãi Mớ hỗn độn cuộc đời nhìn ái ngại Thôi cũng đành xin hãy nhớ tên em.
Đêm qua thu muộn đi rồi Để lại lòng tôi khoảng trắng Chiếc lá cuối cùng rơi nặng Hụt tầm tay với ăn năn
Tôi lê bước về phố vắng Con đường như lạ như quen Hàng cây chụm đầu e thẹn Góc phố nụ hôn hắt đèn
Thu đi bỏ người lỗi hẹn Hết rồi…chờ ai đón đưa Nắng mưa đô thành đâu hứa Chợt mưa chợt nắng như đùa
Tiễn thu ra đi lần nữa Lá nằm cong vêu rỉ rên Kỷ niệm dật dờ tàn rữa Trái sầu đừng rụng mùa quên.
|