Lời một người lính đã hy sinh
Phụ đồng ếch con đã về đây!… Xin mẹ đừng khóc nữa Xin mẹ đừng trách em con không tìm thấy mộ Nó đã đi dọc chiều dài xứ xở Nó đã đi đến đầu cầu- một cây cầu nhỏ trên dải đất Thừa Thiên khói lửa nơi con trai mẹ đánh trận cuối cùng súng chưa nổ, trận địa mình bại lộ bộ đội chúng con chết nhiều. Mẹ!... hỡi mẹ!... Xin mẹ đừng khóc nữa dẫu tiếng khóc thay lời ru con cò bay la, con cò bay lả, con cò của mẹ gãy cánh không trở về được nữa, trùng trùng điệp điệp núi non sông nước Thừa Thiên che chở vẫn thấy lạnh vì thiếu vòng tay mẹ. Mẹ! hỡi mẹ!... Xin mẹ đừng trách cha con giục giã con lên đường Đất Nước mình cần hòa bình, thống nhất tiền tuyến cần thêm nhiều máu nóng của hậu phương. Xin mẹ đừng trách đoàn thể hối thúc con cả nước vui sao thời đánh giặc. Cũng không phải tất cả chúng con đều viết đơn bằng máu và nước mắt Đất Nước này không thể chia đôi. Cũng đừng trách em con nhốt con gà vào cái lu còn nước con gà chết trước khi cắt tiết đó không phải là điềm báo trước, mẹ ơi!... con gà trống, con gà trống tơ vốn không có tội giữa cái sống và cái chết của con trai mẹ điều đơn giản và thiêng liêng con gà trống kia làm sao hiểu nổi. vả lại, em con đang tuổi học tuổi chơi xin mẹ đừng trách em con, mẹ nhé!... Hàng triệu chàng trai , cô gái một đi không trở lại những con gà làm vật tế thần kia hỏi có tội tình gì những con gà chỉ biết cất lên tiếng gáy gọi dậy con người thức tỉnh sau cơn mê. * Mẹ!…hỡi mẹ... Xin mẹ đừng khóc nữa Một năm mẹ khóc ít nhất bốn, năm lần Ngày con hy sinh ghi trên giấy báo tử, ngày 30 tháng 4 ngày 27 tháng 7 và đêm giao thừa… nước mắt mẹ có giống những ngọn nến thắp sáng nước mắt mẹ có giống những giọt rượu cúng nước mắt mẹ chắt ra từ rau má, canh cua và mắm cáy nước mắt mẹ chắt ra từ niềm tin con của mẹ sẽ trở về. Mẹ! hỡi mẹ!... xin mẹ đừng khóc nữa ngày đã tận, đêm đã cạn tóc mẹ đã bạc trắng cả rồi không thể bạc thêm được nữa những giọt nước mắt ngược thời gian những giọt lệ không vâng lời mẹ dạy: “Cha tiên sư bố chúng mày chứ, con với chả cái, nước mắt chảy xuôi có bao giờ nước mắt chảy ngược” Mẹ hỡi mẹ!... đã 80 tuổi đầu rồi, tóc mẹ không còn dày dặn những ngày tháng tư, cả đất trời khô hạn suối tóc Sông Hồng chảy có đẫm lưng. Nước mắt mẹ từng giọt, từng giọt chảy dài trên bộ ngực ốm o của mẹ hay trên ngực con mặn chát. Mẹ! hỡi mẹ!... Đất Nước to đẹp lắm rồi không phải gấp mười mà gấp trăm lần, xin mẹ đừng khóc nữa Đất Nước không còn người chết đói Những cây gạo đã sinh ra gạo Trẻ con ít bị ăn đòn roi và uống nước mắt, Những văn chỉ dẫu chỉ còn trong trí nhớ đã sinh ra chữ Nước dột từ những ngôi nhà tranh đã không còn đỏ quạch màu máu bầm. Đất nước to đẹp lắm rồi, Xin mẹ đừng khóc nữa!... dẫu vẫn còn hàng trăm người chết và bị thương mỗi ngày vì xe cộ bằng một cuộc chiến tranh nho nhỏ. dẫu hàng ngàn,hàng vạn người giỏi giang thất thểu đi về từ công sở vì không xin được việc làm chỗ họ đến đã có người xí chỗ. nhiều người đã vay được tiền ở ngân hàng, xin mẹ đừng khóc nữa dẫu vẫn phải lót tay,vẫn phải thức trắng đêm tập bài nhu quyền hối lộ… những bài thơ đánh giặc vẫn đứng ngoài đội ngũ, vẫn vất vưởng bên ngoài tấm thảm gọi là trang báo lời nói thẳng vẫn bị coi là vô đạo.
Mẹ hỡi mẹ!... Đất Nước to đẹp lắm rồi, xin mẹ đừng khóc nữa dẫu đó đây vẫn còn nhan nhản những đầy tớ càn rỡ dẫu đầy rẫy tóc xanh không vùi đầu vào học hành mà vùi đầu vào đua đòi nhiễu nhương, ăn chơi, sa đọa. cũng không thể đổ lỗi hết cho họ khi đình miếu, chùa chiền nay đã khác xưa kẻ cơ hội nhiều như tức nước vỡ bờ. Mẹ hỡi mẹ!... xin mẹ đừng khóc nữa Đất Nước to đẹp lắm rồi Ô-tô, tầu hỏa, máy bay… đã gần lại những quê hương, xứ sở dẫu chưa hết những người, những kẻ từ bao giờ quên hai chữ đồng bào, Đất nước mình hình cánh võng Giận ai người phân biệt những lời ru!... * Mẹ hỡi mẹ!... Con đã về đây!… Con về nhìn lại ngôi nhà mình một thưở, về gặp lại người bạn gái của con xưa và về bên mẹ Xin mẹ đừng đặt lên bàn thờ nào rượu tây, nào Heineken và những đồ hàng mã đủ loại. hãy cứ để ở dưới bếp, bên thềm, ngoài sân… những thứ mẹ con mình vẫn thường ăn một thời gian khổ nào cháo xu hào trừ cơm nào khoai lang trừ bữa và bắp rang và nước lã và giong riềng luộc một củ sằn vùi ấm những đêm đông. Mẹ hỡi mẹ! Trời sắp sáng rồi, con phải đi mẹ nhé!... con phải về kẻo đất nhớ , đồng đội mong con phải về nơi của những người sống bằng ký ức ký ức trong suốt, ký ức làm bằng nước mắt nước mắt không nhiều nhưng trong suốt nước mắt không đợi được đến ngày gặp mặt. Trời sắp sáng rồi, chú ếch đi ăn đêm phải trở về bờ bụi Phụ đồng ếch… con phải về đây!… Mẹ hỡi mẹ!… xin mẹ đừng khóc nữa sợ nước mắt mẹ làm nặng thêm mình con vốn hay tủi thân nước mắt, xin mẹ hãy lau khô …có ngày con trở lại!…
• Họ và Tên: Bùi Ngọc Phúc ĐT: 0909195199---Email:ngocphucc30@yahoo.com.vn
|