Ông Nghè ông Thám vô mây khói Đứng lại văn chương một Tú tài
Khi Tú Xương “Đi hát mất ô” Lửng lửng lơ lơ ỡm ờ câu hát Khi Tú Xương “Thương vợ” Bước tâm linh thập thõm thân cò…
Dẫu đã quen phong vận thị thành Vẫn se lòng tiếng giày khua chí chát Mịt mờ bụi vẩn Thành Nam Phố Hàng Song Xồng xộc bước chân người Xáp mặt cười vết nhơ Thành, Đốc Rồi đêm về lặn ngợp cái buồn tênh Tiếng ai gọi - thót đau tâm tưởng Giật mình Sông lấp Đò ơi… Giữa thời thác loạn Người ngông nghênh cao lâu tửu quán Vật vã khóc cười - vẫn một Tú Xương Tú Xương đi Hun hút Hàng Nâu Ngất ngưởng độc hành Bước cao thấp dặm sầu trăm mối Cõi vô cùng vướng nợ thi nhân.
Từ Thiện Vịnh đất quê, máu kinh thành dan díu. Gọi tình đa mang. Gọi thơ rong ruổi. Bầy ong khát mật giữa đắng đót trần ai. Nhân gian tuyệt mù bụi vẩn giữa giấc mơ nhân tình hau háu đói tịnh tâm. Rùng rùng thân ngựa lẻ. Tái tê dặm trường. Tha hương. Lại tha hương. Trọn kiếp tha hương. Vẫn thao thiết dõi về nồng hậu đất chân quê như cánh lá dặm xa đậu về nguồn cội. Ăm ắp rượu - xuân - tình… vỗ mềm bờ tim thi sĩ. Người thơ đi… Rỗng túi, khôn ngăn bước lữ thứ đa tình. Trọn đời ăn nằm với những nẻo đường dẫn tới yêu thương. Trắng buốt con - gió - đường - đời. Tóc Người dựng bồng giông bão. Mắt thơ sóng sánh sáng nét cười hiền dịu. Cõi mộng du thơi thới – Người đi…
Nhớ Thạch Lam và “Hai đứa trẻ”
“Hai đứa trẻ” … lại một chiều ga xép Hoàng hôn đổ bóng mắt Người Thương muôn kiếp lần hồi bé mọn Bác Sẩm, cụ Thi âm thầm cười khóc Phố huyện xạc xào Phố huyện lặng câm…
***
Chuyến tàu đêm đúng chín giờ qua phố Rộn rực Thức Giấc mơ xa vời dìu dịu Hà Nội ơi!...
|