Nơi tôi ở là buôn Kô Sia Ma Té* kể ngày xưa cồng chiêng nhiều bằng trăm buôn đem tới chiêng quý ở đây cất lời thì trời đất cũng ngả nghiêng say thì thần sông thần núi cũng ngất ngây tụ về trên cây đa, khiến cây phải vặn mình răng rắc
Nơi đây từng trùng điệp rừng cẩm rừng sao cao vút trời, ngọn quét vào mây vàng mây trắng suối Ea Nao lượn vòng quanh biếc xanh trong nắng mát thơm như mái tóc của nàng tiên
Nơi đây từng có những đàn voi trắng voi đen trưa tắm suối làm mưa bay ngược những ngày hội, gái trai nhảy múa như lũ dế đêm say hương cỏ mật say ánh nắng mai, say cả ánh trăng rừng.
Nơi đây làng buôn Ama Thuột như Đam San trong thần thoại lẫy lừng nối bảy lần chiêng ngân chưa qua được ruộng vườn tù trưởng xúc cả gùi thóc đầy không đếm hết trâu bò, gà, lợn ra khỏi nhà mười lượt quăng dao chưa hết dãy nhà kho đựng đầy lúa bắp nhà tù trưởng dài như sông Sê Rê Pôk K’pal** ngồi đủ cả bảy giàn chiêng trống da voi vang như tiếng sấm rền ché túc, ché tang nối hai hàng, dài bằng tiếng hú… * Buôn Kô Sia ngày xưa giờ chỉ còn trong chuyển kể giờ hàng đêm Ma Té nằm nghe lũ trẻ hát rock, hát jazz… chúng nhảy disco rung cả sàn nhà rung cả vầng trăng tháng giêng lạnh lẽo chiêng K’ná nằm dưới gậm giường bạc bẽo vài tháng một lần gõ cho Tây trắng, Tây đen nghe cười nhí nhố Ma Té được trả công năm chục ngàn đồng tù và xưa ngồi đầu chái nhà trong ráng tím ráng hồng Ma Té thổi gọi Giàng về dự hội gọi buôn gần buôn xa mời người quen người chưa quen cùng tới gọi chín loài chim về trên mái nhà ấm khói cùng ríu ran trò chuyện với người… giờ tù và Ma Té thổi trên sân khấu, xa xôi Giàng không nghe, chim không nghe chỉ những cái máy nghe rồi xập xình phụ họa
rượu cần xưa ôi rượu cần xưa, nhắc chi cho nôn nao lòng dạ men lá thơm hương năm vị cây rừng Amí*** ủ sáu lần trăng mới được cắm cần thằng trẻ uống một lần đến bạc đầu vẫn nhớ…
Giờ rừng cây không còn suối Ea Nao trơ đá đêm đêm Ma Té mơ được gặp tiếng gà rừng thác Ea Nao giờ như những giọt nước mắt ngập ngừng rơi trên đá và tan vào trong nắng bến nước chiều lũ đàn bà ngồi đợi tắm ống nước khô, bầu nước cũng khô rồi… chúng buồn, ngồi mơ chuyện xa xôi mơ mọc lại rừng cây thuở trước mơ có lại dòng Ea Nao xanh biếc và thác Ea Nao tuôn trắng dạt dào
như ngày xưa hoang dã với đêm sao hoang dã với chim muông hoang dã với mặt trời và cây cỏ hoang dã đến tột cùng không do dự như con chim tung cánh giữa đại ngàn ôi ngày xưa… hoang dã huy hoàng!
BMT đêm 25.7.2010
*Ma Té: Tên một cụ già ở Buôn Kô Sia, TP Buôn Ma Thuột. ** K’pal: Ghế dài mặt liền với chân làm bằng 1 cây gỗ của người Ê Đê **Amí: Mẹ
|