Chiếc ghế Phù thủy
Ôi cái bả công danh phú quý Là chiếc ghế mềm phù thủy ngất nghêu cao Kẻ thông minh tài trí ngồi vào Chẳng mấy chốc cũng ra mù điếc.
Ghế cách âm (và rất là... cách nhiệt !) Còn nghe chi nữa tiếng ngoài đời Còn thấy đâu lửa bỏng với dầu sôi Chỉ tiếng quỷ trong lòng giục giã : - “Vặn ghế cao lên, đắp vàng son thêm nữa!”
Đã có hồn thơ Ngồi vào ghế, thoắt cũng khô cằn Có bác nông dân Ngồi vào ghế mà nên xảo trá Có bậc mệnh phụ Ngồi vào ghế mà thành đĩ thõa
Có bậc anh hùng, tế thế kinh bang Gấm vóc không ưa, danh lợi chẳng màng Khinh chiếc ghế tầm thường như trò trẻ. Nào ai biết Vô tình hay hữu ý Tuổi mỏi lưng, phù thủy vuốt ve, Ngồi! Và ghế trả thù Thế đấy, bạn đời ơi Trong phút chốc đã ra Người ... Đại Bịp !
Lịch sử đó, những tấm gương tày liếp Lửng lơ treo Truyền kiếp Ghẹo trêu người Bạn đời chớ lấy làm chơi !
Chiếc ghế đầy tớ
Chú tôi vô sản có gì đâu Không nhà không ruộng cũng không trâu Tài sản đơn sơ một chiếc ghế Cha đứa lăng nhăng bảo chú giầu !
Tài sản dân trao : chiếc ghế “quèn” Trung thành, chú giữ mấy mươi niên Ngoài mặt chú sơn chữ “ĐẦY TỚ” Để tạc bên trong một chữ “QUYỀN”.
Chữ QUYỀN nó... đẻ , một năm đôi Đôi cái vi la, đôi xe hơi (Cái giống càng già càng mắn đẻ Nó sinh đủ thứ ở trên đời !).
Cửa nhà, trâu ruộng đứng tên ai Chủ vẫn là dân, chẳng nói sai Chủ có ruộng trâu thì cày cấy Đổ thóc “đầy” kho để “tớ “...xài !
(LÂM ĐỒNG xuân Kỷ Tỵ 1989)
Chiếc ghế trẻ con
( độc tấu hài)
Hai con tôi tranh nhau ... chiếc ghế! (Thằng nhớn lên năm, thằng bé lên ba) Bị thua anh, thằng bé khóc òa Cu cậu cáu, giở ra bài ... cắn!
Đang có khách nên tôi bực lắm Vừa dỗ dành vừa mắng cả hai : - Béo bở gì đâu, có cái ghế ngồi Mà cũng để điếc tai hàng xóm !
Thằng cu nhớn vốn là thằng hóm, Nó vặn tôi :- Người lớn cũng tranh, Bác đến chơi vừa kể rõ rành Chuyện người lớn cũng tranh nhau ghế !
Buồn cười quá, nhưng tôi cũng bí Anh bạn tôi nhanh trí hơn tôi (Ngồi ghế Uỷ ban già nửa cuộc đời) Có kinh nghiệm, giúp tôi biện bác : - Ghế người lớn, cháu à, lại khác Ghế để ngồi công tác cháu ơi, Ghế Trẻ con là ghế Ngồi chơi, Chơi thì phải cùng ngồi chứ lại !
Thấy thằng nhớn ra chừng muốn cãi, Tôi xua tay, bắt phải đi chơi ( Vì biết cậu ta định vặn gì rồi : “Đi” công tác chứ sao lại “ngồi” công tác?) ... Đấy, bọn trẻ bây giờ có khác, Đến hay là thắc mắc lôi thôi ! Mắng con, mà lại bật cười ! ...
(LĐ tháng 9/87)
|