GỌI HỒN NÀNG XÚY VÂN Xúy Vân*, ơi hỡi Xúy Vân! Sông quê gột rửa trắng ngần hồn trinh Giả điên đánh đổi chút tình Tự giăng tơ nhện buộc mình đa đoan Chẳng ham nhung lụa giàu sang Mơ anh đi gặt để nàng mang cơm Kim Nham* đèn sách sớm hôm Ong bay mỏi cánh, huê thơm lại nồng Thà rằng duyên hẩm không chồng Thì đâu lỡ trách đêm đông lạnh lùng Sông trôi phía biển muôn trùng Mây trôi phía gió thổi bùng lời thương Trái tim trót gửi Trần Phương* Cỏ khô cháy khát ven đường nắng trưa Quá mù nên mới ra mưa Cung đàn ân ái đứt vừa ngang dây Xúy Vân - trăng khuyết hao gầy Đọa đày làm kiếp ăn mày nhân gian Đốt thơ thành nắm tro tàn Khỏa vào tiếng sóng hồn nàng có nghe? Chú thích: (*) Tên các nhân vật trong vở chèo cổ Kim Nham. ĂN BÁNH TRÔI NƯỚC NHỚ HỒ XUÂN HƯƠNG "Thân em vừa trắng lại vừa tròn Bảy nổi, ba chìm với nước non..." (Bánh trôi nước - Hồ Xuân Hương) Trắng tròn một miếng bánh trôi Nghẹn lòng chợt nhớ bồi hồi...Xuân Hương Mắt răm, má phấn, môi hường Ba chìm, bảy nổi đoạn trường thi ca Bướm vàng tình tự nhành hoa Biết người dưới cỏ là ma không chồng? Nhổ vào cái "chí tang bồng" Phá tung khuôn phép bằng "ngông" đàn bà Câu thơ dứt ruột sinh ra Cười giòn chan với lệ nhoà ngàn năm Thời gian hát khúc sâu đằm Hồn Nàng soi tỏ đêm rằm nhân gian Hồng nhan vấp phải đa đoan Con đò giã bến ngả sang chiều rồi! Trắng tròn một miếng bánh trôi Đắng lòng chợt nhớ bồi hồi...Xuân Hương... Tết Hàn thực 03 - 03, năm Canh Dần
NHỚ PHỐ RÀNG "...Nhớ sông Lô, nhớ Phố Ràng Nhớ từ Cao-Lạng, nhớ sang Nhị Hà…" (Việt Bắc - Tố Hữu) Đã nghe nức trận Phố Ràng Đã nghe trang sử chói vàng đời sau Vùng lên từ những thương đau Hồi sinh sau những dãi dầu đạn bom... Cánh đồng nắng cháy cháy lưng khom Mài vuông hạt lúa, nặn tròn củ khoai Sông Chảy - áng tóc tuôn dài Đưa dòng điện chở ban mai ùa về... Điệu xoè nghiêng mảnh trăng quê Rượu nâng câu hát đừng về hỡi anh! Rừng xanh xanh, núi xanh xanh Đoá môi em nở lòng anh chợt hồng... Tìm em giữa buổi chợ đông Lạc màu thổ cẩm người không thấy người... Giật mình gọi: Phố Ràng ơi! Đi xa vẫn nợ một đời chẳng quên...
LỜI XÃ TRƯỞNG Mẹ Đốp! Con mẹ Đốp đâu? Ra đình trải chiếu, quạt hầu quan viên Bụng kềnh phơi giữa thanh thiên Yếm sồi căng mõ. Dĩ nhiên...cũng tình!
Thị Mầu! Em Thị Mầu xinh! Phá xiềng đạo đức đi rình của chua Cả gan sàm sỡ cửa chùa Lần sau Mầu nhớ bỏ bùa...cho quan!
Trơ trơ bia miệng thế gian Khen quan phụ mẫu khéo tham "việc làng" Nhà ai con gái chửa hoang Ăn no "sản phẩm" nó mang ra mời!
Mắt rồng lấp bởi nắm xôi Chân hùm giày xéo cuộc đời dân đen Chẳng thơm cũng thể hoa sen Dẫu không tỏ rạng cũng đèn trời soi!
Ai ơi, ngẫm thử mà coi Bao nhiêu anh "phó" học đòi thành "quan" Để ra "ăn khoán" đình làng Mua danh ba vạn làm sang với đời!
HẠN HÁN
Nắng thiêu rát lúa trên đồng Con đò úp mặt bến sông đợi mùa Vại sành ngỏng cổ chờ mưa Mẹ tôi chân lấm mò cua trong chiều Gió tây quạt lửa cánh diều Cầu ao trơ cọc mắt bèo đỏ hoe Đường làng chằng chịt tiếng ve Tiếng ve cào rách bờ tre đường làng Chim sâu mổ nắng quả bàng Trâu già ngủ gật mơ màng cỏ non Góc vườn bụi chuối héo hon Bố đi tát nước áo giòn mồ hôi Hương cau lay nhẹ vành nôi Lời ru - ngọn gió xua oi đêm nồng Nửa đêm chợt tỉnh giấc hồng Giật mình tưởng ếch ngoài đồng gọi mưa...
ĐÊM THĂNG LONG NGHE HÁT CA TRÙ (Tặng anh N.X.D) Đêm nay nghe hát ca trù Tưởng như non nước ngàn thu vọng lời Giọt lòng thánh thót châu rơi Một vuông chiếu nhỏ, một trời bão giông... Phách rơi - gió thoảng bên song Đàn rung - mưa đổ quặn dòng sông quê Trống chầu đỏ nhịp đam mê Trách người xanh với hẹn thề ngày xưa! Dập dìu ong bướm đón đưa Nỉ non đi sớm, về trưa một mình "...Người xinh cái ấy cũng xinh Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn..."(*) Tàn canh nguyệt gác đầu non Hỏi người tri kỷ có còn vấn vương? Phải lòng thanh sắc ca nương Bước chân lạc giữa phố phường nghìn năm... (*) Bài ca trù "Cái ấy" SỞ KHANH TÔI CÓ ĐÔI LỜI...
"...Bạc tình nổi tiếng lầu xanh Một tay chôn biết mấy cành phù dung!..." (Truyện Kiều - Nguyễn Du)
Khai sinh tên gọi Sở Khanh Chuông vàng, khánh ngọc vang danh muôn đời Con nhà dòng dõi...làng chơi Lầu xanh vọng nguyệt là nơi đi về
Rỗng tim vẫn cháy đam mê Lời yêu chót lưỡi, câu thề đầu môi Xanh như lá, bạc như vôi Bã trầu nhổ toẹt chẳng hôi thì nồng!
Trời ghen phận gái má hồng Xui tôi uốn lưỡi oằn cong lọc lừa Đàn bà, con gái biết chưa? Lội mưa hài gấm nhớ chừa sân rêu
Gieo mù quáng, gặt trớ trêu Thân Kiều nắng nhạt giữa chiều Sở Khanh Hình thanh tiếng nói cũng thanh Điệu cười - sành vỡ tan tành giấc mơ
Khôn ngoan đến nỗi dại khờ Cả tin đến nỗi vấp bờ chơi vơi Sở Khanh tôi có đôi lời Đã nghe giông bão cuối trời gầm rung...
Hoàng Anh Tuấn (237, Hồng Hà, Cốc Lếu, Lào Cai)
|