Bạn đồng nghiệp …” Nhà văn , nhà báo ,nhà giáo , nhà đài Bốn nhà cộng lại bằng hai nhà nghèo…” * Câu hài hước tự diễu mình hồi ấy Chẳng mấy chút gây cười , nghe chỉ thương thêm Giấy trắng lặng im dưới ánh đèn đêm Sổ tay mở , việc và người bề bộn Cuộc sống theo dòng đời cuồn cuộn Khối óc ,con tim và cây bút bươn theo Chuyện nghề bao nguy hiểm , ngặt nghèo “ Đã mang lấy nghiệp vào thân” **thì đâu nản
Những đồng nghiệp nằm lại dọc đường chiến trận chỉ còn tấm ảnh trắng đen trong tủ kính bảo tàng đôi mắt vẫn trầm tư về những điều chưa kịp viết còn nuối tiếc những chuyến đi xuống biển ,lên ngàn…
Những trang báo bây giờ xuất hiện trước ban mai đánh thức những nghĩ suy , buồn ,vui , khát vọng Giá như các bạn đồng nghiệp năm xưa bỗng trở về từ giấc mộng thì vui sướng nào hơn , kỳ diệu nào hơn ! “ Cánh báo chí” lại quây quần , rôm rả chuyện Bõ những tháng năm lăn lộn , vượt gian lao Một chút “bốc” , một chút say , ngất ngây hoài niệm Nghề mãi mãi đáng yêu , cây bút dễ thương sao !
Hà Nội - tháng 6-2009 * Ca dao thời bao cấp ** Trích Truyện Kiều
B ạ n đ ư ờ n g
Chặng đường phía trước còn xa Cảm ơn người vẫn bên ta đồng hành Trời thương , tặng ngọn gió lành Đất hiền , tặng buổi chiều xanh êm đềm
Kề bên ,trao búp tay mềm; Bạn đường tiếp lửa , lòng thêm hiểu lòng Hoàng hôn rực cháy ráng hồng Gió lùa sóng gợn ,dòng sông dạt dào Bàng hoàng tưởng giấc chiêm bao Nhịp tim say đắm tình trao cho tình Tỉnh ra , người bước bên mình Trăng khuya tỏa sáng lung linh dặm dài
Đường xa , đi mãi đi hoài Dốc đèo đã vượt , chông gai đã nhiều Vẳng nghe suối hát lời yêu Bạn đường ơi ! phải nói điều gì hơn ?
Hà Nội 4-2008
m ộ t m ì n h
Một mình với mảnh trăng treo Bút xinh, giấy trắng đợi gieo thơ tình Nghĩ suy , thương nhớ một mình Tìm đâu cho thấy dáng hình hằng mơ ?
Phương Mai,6-2008
|