Lá của mùa thu rơi rất nhẹ.
Khe khẽ chạm đất sợ đất đau.
Lá vàng rải vàng cho trời đất.
Giữ lại nắng thu cho mùa thu.
Chiều trung du.
Hoàng hôn xuống nấp sau đồi núi.
Không gian ngập tràn khói lam chiều.
Khói lam chiều quyện mình với gió.
Cho núi đồi những giải lụa xanh.
Tôi lặng nghe từng âm thanh rất khẽ.
Lặng lẽ chờ khoảng khắc hoàng hôn buông.