Nỗi buồn của mẹ Âu Cơ
Những đứa con sinh ra trong cùng một bọc Lớn lên đông đúc khôn cùng Đủ sắc màu đất mọc bao huyền thoại Thât giả, đúng sai, hoang dại dữ dằn...
Dòng giống Lạc hồng đã mấy nghìn năm Không thể đếm đo những điều thiện ác Dẫu tháng ba dắt nhau về tụi hội Mẹ đâu dễ nhận ra... hương khói mịt mờ
Những góc riêng số phận mỗi con người Trắng vẫn trắng, đen vẫn đen - khuất chìm sáng tối Cổ tích bao người không nhớ nổi Chuyện bây giờ chẳng mấy ai quên
Rất dễ nhầm khi mới xưng tên Chỉ chân đất áo nâu là có thể Bao nhiêu đứa sinh ra từ bùn đất Mấy đứa còn hơi ấm rạ rơm?
Bước chân lên rừng, bước chân xuống biển Không nhớ nữa dẫu cùng chung một bọc Nửa phật nửa ma, cõi đời chật hẹp Chợt thấy nỗi buồn của mẹ Âu Cơ
Dặn con
Mai con vào đại học Mai con lên thành phố Nơi ấy sáng niềm tin và nhiều cạm bẫy Nơi con gắng vượt qua thật chẳng dễ dàng gì Thời bố sống khác con nhiều lắm Mọi thứ đều giản đơn Dẫu đố kỵ bon chen...thời nào cũng có Nhưng chiến tranh bố sẵng sàng ra trận Chẳng hề toan tính thiệt hơn Bố biết con sẽ thay đổi thật nhiều Cái giọng quê mùa cũng mất (Con chỉ cất lên khi về đến cổng làng) Ngôn ngữ thị thành và cách ăn mặc cũng khác Nhưng nết ở ăn con gái làng vẫn thế.
Bố chẳng trách con đâu Chỉ mong chữ nghĩa con học được đừng rơi vãi trên con đường đầy bụi bậm Đừng học điều dối gian.
Mai con vào đại học Mẹ chuẩn bị hành trang cho con và nói thật nhiều Bố con mình chưa nói nhiều đến thế Lần đầu tiên rời cái ao làng Mai con vào thành phố Thành phố là nơi con chọn lựa Là điểm tựa ngập tràn hy vọng Nhưng không dế vượt qua Con tự tin mà đi Chớ quên lời mẹ dặn Lời mẹ quê mùa thật thà như đếm Lẫn những giọt nước mắt mừng vui và âu lo Mẹ nói mãi không thừa.
Dưới gốc đa làng
Ngày xưa dưới gốc đa này Sau những đường cày cha ngồi rít thuốc Khói bay nhoè nhoẹt cánh cò Lũ mục đồng nghe chuyện cổ tích Lý Thông, cô Tấm, thằng Bờm... Cha kể chuyện chiến tranh Trẻ mơ ngày thống nhất Sau mỗi đường cày... Cha mong tin con
Ngày xưa dưới gốc đa này Bát nước chè xanh ríu ran vụ gặt Nón mê mẹ quạt vẹo cả vòm trời Bưng bát cơm đầy đắng cay bao nỗi
Bây giờ dưới gốc đa này Gió ào ào qua đất trống Đồng làng thành khu công nghiệp Cha hiện về mà nghe “tấc đất tấc vàng” Làng đổi thay, người cũng đổi thay Áo mới xênh xang, rầm rầm ngõ xóm Nhà nhà kín cổng cao tường Già ngại đến thăm nhau, trẻ chơi trò điện tử Mục đồng ngày xưa nên vợ nên chồng Trước cuộc mưu sinh đổi chác bán mua chóng mặt Làng như lên cơn say Các nàng Kiều chui ra từ quả thị những cô Tấm đua nhau vào thành phố Giấc mơ bay từ khoảng trống đầu làng
Bây giờ dưới gốc đa này Có lão ăn mày về đây trú ngụ Lão đến như mây, lão đi như gió Lão vạch vào đất những gì chăng rõ Lão ngồi lẩm bẩm như là đọc thơ...
Dưới gốc đa làng... như thực, như mơ!
Nói cùng anh
Đã lâu rồi, em chẳng còn nhớ nữa Bao đêm lạnh buốt bên anh Anh đau là ngọn lửa Như ngày nào hai đứa Nắm tay nhau ủ ấm suốt đêm dài
Lúc này em vẫn thức Đêm dài hơn ngày xưa Quay mặt vào bức tường lạnh toát Mơ con tàu đợi phía sân ga Cuộc trốn chạy như chẳng hề trốn chạy Anh đâu dễ nhận ra Bao đêm rồi...em đi rất xa.
Có thể mùi hương vương trên áo anh Có thể vô tình đánh mất Anh không đủ sức quờ tay bám lấy mạn thuyền Không biết mình cô đơn Không biết em ngoảnh mặt đi nơi khác Người đàn ông xa lạ Bên cạnh người đàn bà thức trắng đêm qua
Biết bao giờ lửa ấm lại nhen lên Biết bao giờ anh trở về đúng hẹn Biết bao giờ anh nói lời tha thiết Cho chúng mình đối mặt phút bình yên?
|