|
I
Là hoa đấy thôi bên chân cột mốc đỏ tươi lễ hội gái tung còn* sang bên ấy chàng trai bắt mỉm cười được mùa sắm sửa lạy đất lạy trời lạy mẹ lạy cha xin người già trong bản sang bên ấy làm dâu hoa cài đầu rực rỡ cột mốc đội hoa đỏ đá bên này bên ấy hân hoan bao nhiêu vất vả lo toan trốn vào ruột đá mở ra mắt đá nâu tròn mở ra mắt đá xanh non đá mềm chân người ríu rít đá đón chân người bên này bên kia thậm thịch cột mốc mây bông chúc tụng la đà ngọn gió nghiêng mình hát một bài ca bài ca có con sông chảy từ bên ấy bụi sắn củ mọc ba bề bốn bên phù sa nhường nhau mùa vụ ngọn cỏ nhường nhau đón ánh mặt trời đá nguyện nhường nhau đầu bạc như mây trẻ con nhường nhau nên già làng trưởng bản nhường nhau phong tục nối đời thành tết Khau mờ*, ra tháng Ninh nông** ai lên cột mốc mà trông ai đem lễ hội theo chồng làm dâu muôn vạn sắc mầu trong ngàn câu hát mở ra bát ngát cung mây mở ra sắc hoa sắc đá... Là hoa đấy người già bảo hoa có từ lâu lắm từ sơ khai tiền sử hoa cười cho người nhìn lên đứng thẳng cho con nai con hoẵng tác, tộ hòn đá to làm cột mốc hoa hoan hô phủ kín ai cũng tươi cười nâng cánh hoa lên chỉ trỏ líu lô nắm bàn tay trao bát rượu râm ran như ếch ở chung ruộng tung tăng như cá chung sông như ngô ở với ngô như bông ở với bông như đôi tình nhân cấm cửa chính dắt nhau luồn cửa vóng bện nhau say đất say trời. say ngủ vùi bên hoa tựa vào hòn đá chân bên này tay bên ấy mặt trời nhô lên chưa dậy đàn bà cõng đàn ông về nhầm í ới hoa hé nụ cười vân vi... Là hoa lặng câm ngựa hí voi gầm đá lở súng nổ máu loang lửa cháy hoa đỏ rừng rực tay gạt mây trời im ỉm hoa rụng rời tao tác cột mốc trơ trơ đá vô hồn con thú cùng đường húc nhau chết trô trố theo vành tang đỏ xối xả hoa rơi âm thầm lệ hoa thấm đất âm thầm lệ hoa thấm chân cột mốc cột mốc cúi đầu như không trăng sao như không mặt trời mờ mịt cỏ xanh ngơ ngác cỏ xanh vô tận sắc màu côi cút sắc đá sắc hoa chờ đợi... Đ• bao đời hoa đứng đấy hòn đá to đứng đấy người bên này bên kia im lặng vịn nhau đứng dậy rưng rưng khóc hoa bầm trời mưa lâm thâm lâm thâm cột mốc lâm thâm sắc hoa bằn bặt ruột hoa b•o bùng âm ỉ đá ngồi im lặng triệu năm ngẫm nghĩ băn khoăn... Hoa rờ rỡ hiện thân rưng rưng sắc đỏ bịn rịn dắt tay xuyên đêm xuyên ngày hoa nở mây tan trời sáng hòn đá to ngây ngô trong nắng trai gái ném còn sang nhau lạy đất lạy trời đời tiếp đời hoa tiếp hoa thắp lửa xa xa từng nấm mộ nằm im bên đá nằm im bên hoa quần tụ bên hoa cột mốc rịn mồ hôi đội hoa đội mặt trời đang sáng...
II
Là hoa đấy thôi bên chân cột mốc âm thầm dằng dặc nhỏ nhoi bát ngát hoa trắng hoa vàng hoa tím hoa đỏ hoa nở phương Nam phương Bắc đỉnh núi đáy khe cùng mưa cùng nắng nở cùng trăng sao nở cùng trời cao bên này bên kia trao tình buộc chỉ hoa thề trước sau như một như hoa cột mốc khề khà hoa rơi tíu tít tình hoa trai trẻ tình đá hoa niên này ngọn gió thiêng vang ngàn câu hát câu hát có ngọn cỏ xanh câu hát có ngọn mây trắng mặt trăng thì hiền mặt trời thì tỏ tỏ ra sắc đá hồng tỏ ra sắc hoa đỏ lễ hội có nhiều rượu thiêng hát câu tình tứ câu hát đuổi nhau cuối bể đầu ghềnh theo nhau đằm xuống cỏ xanh... Là hoa đấy nơi nào cũng có hoa cỏ hoa lau hoa mơ hoa mận hoa sim tím ngát mặn chát hoa mua hoa gạo cầm ô chắn trời chắn đất hoa pơlang, hoa chinhroi lung linh sặc sỡ hoa khuyết danh lặng lẽ toả hương ấm rừng bên này bên kia biên cương ấm đất bên này bên kia cột mốc... Là hoa từ đá nở ra lấm tấm tầng tầng nở ra sắc đỏ sắc trắng sắc tím sắc vàng nở ra bò lang ngựa tía con gái cầm khèn dụ con trai chọc sàn nhẵn ngõ dắt nhau tình tự cột mốc hoa rơi thảm hoa cười lưng trần con gái bẽn lẽn lưng trần con trai vệt dao chém đá dấu khắc cột sàn sinh sôi đời kiếp hoa kéo thành vệt ngàn năm vạn năm hoa hằn dấu vết riêng một đêm trăng... Hoa thắp sao đêm làm đuốc soi sáng mặt rừng soi người nên Pá nên Mế nên già làng trưởng bản cứng bàn chân sáng cái đầu đi đâu về đâu cũng nhớ lời thề người già truyền lại lời thề cao hơn mặt trăng lời thề dài hơn ngọn gió có ngụ ý của hoa, của đá của khèn thiêng mời gọi bạn tình của cây R’tinh, R’tang của voi đàn ngựa tía của ngọn cỏ mềm mọc xanh đất trắng của mây cố định bầu trời của tiếng ru hời hỡi đưa nôi hòn đá cột mốc tình trong thoáng chốc nghĩa ở nghìn năm hoa đều biết cả hoa đều thuộc hết tính, nết tết, hội đêm mưa b•o ngày nắng lên chưa bao giờ quên không nở thắp muôn sắc lửa tự trong lòng hoa truyền muôn ngọn lửa đi gần đi xa...
III
Cúi đầu trước hoa mấy nghìn năm trước cúi đầu trước đá lặng im vững vàng sinh sôi mừng vui bằn bặt mây trời líu lô cúi đầu trước hoa đá mỉm cười nên danh nên phận đá cụ đá kỵ đá ông đá bà đá non đá già đá con đá cháu đá sau đá trước hoa ru hời hỡi hoa hát ngày đêm này miếng trầu têm thêm vào vôi trắng nhả ra đỏ thắm ô hay sắc hoa bên chân cột mốc bên chân cuộc đời thăm thẳm... Mở ra dài rộng sông suối hoa tuôn bối rối bao nhiêu thầm thào hoa tìm trời cao đo cùng đất rộng hoa vươn vươn về muôn phương hoa cầm tay đá hát lời của gió của trăng hát lời của biển lời cá lời tôm lời cua lời ốc lời cánh buồm nâu bao nhiêu lời hát ngân sâu dệt lên sắc mầu cột mốc sắc mầu hoa vươn... Hoa mài nhẵn đá đá thiêng bao nhiêu đời hoa rụng xuống thành đất thành nước thành đá thành đồng thành bò lang ngựa tía thành voi chạy về với bản chạy theo với người biết thương biết quý biết là bao nhiêu không biết bao nhiêu hoa cho là biết đá cho là biết làm sao tính được hoa mấy triệu năm đá bao nhiêu trăng trăng bao nhiêu đá chỉ ở con người con người biết cả tường đá tận hoa im lặng hoa ca... Từng người từng người cúi xuống ngẩng lên bên hoa bên đá bên chân cột mốc tay bắt mặt mừng hoa rơi xuống chúc cột mốc ưỡn ngực nghiêm trang nói lời của đá của hoa thuận bụng người già ưng tai con trẻ lời khó nói dễ thành nghĩa lân bang một lời nói phải hơn bạc hơn vàng là hoa bảo thế cột mốc thầm thì thuộc nết nhau cho còn mai sau mai sau hoa biết về người con trai còn phải lòng con gái con thú cùng đường húc nhau đá nung vôi đá đau cột mốc sóng nhỏ sóng to lòng người khi đen khi trắng lòng sông thì dài lòng biển thì sâu ở với cá thì bơi ở với cây thì thẳng ngọn cỏ tàn rồi ngọn cỏ lại xanh...
IV Hoa sinh từ đất rộng trời cao từ sông dài biển rộng từ đá hoa sinh từ người thấp thoáng ngàn vạn đá sinh từ hoa đá ở cùng hoa lau mồ hôi ứa máu thức bên hoa rụng gọi mặt trăng mặt trời khóc hoa gọi sao Hôm sao Mai bầu bạn đá gọi tên người kính cẩn thiêng liêng chủ quyền hoa ng• xuống đá cồn cào đá ào ào dựng sấm dựng chớp đá quật đá quăng đá bắn tối đất tối trời đá chảy máu đá trong ngày hoa rơi bao nhiêu máu đá in thành sắc hoa đỏ in thành sắc hoa trắng hoa vàng thành hoa đen hoa tím thành hương hoa theo cùng hương đất sáng ra sắc trời bao nhiêu máu đá chảy ngày hoa rơi... Bên hoa cột mốc nằm phơi nằm nghỉ cột mốc ngẫm nghĩ về đá về hoa về người trời cao đất rộng về miệng thế gian chim mỏ quặp cá mõm ngang người lưỡi nhọn nghìn năm không hết nghìn năm không mòn phận đá phận hoa mỏng mảnh mỏng mảnh phận người bên này bên kia thiện ác hai mặt bập bênh vui buồn quấn quít tít mù trôi chảy phù du phóng túng quẫy mình trong nắng hoa rạch mây trời cựa mình trong đất cồn cào đá phơi cồn cào cột mốc hoa nằm trắng đất hoa ứa đỏ trời xung quanh cột mốc lần lần hoa thôi lần lần đá thôi... Lớp này lớp khác thuộc nhau quen từ con thú quen sang con người quen từ bóng tối hoa cho vay lửa thắp sáng cung trăng đá cho người vay cột mốc hoa khuyên nhủ đá đứng thẳng đứng đúng bất di bất dịch tận cùng sóng gió không lùi đội đất nhô lên giữ đất đội nắng nhô lên giữ nắng giữ yên vui giữ tròn điều phải giữ tròn mặt trăng mặt trời điều tiếng vốn liếng hoa cho qua mịt mùng qua xương máu góp lên màu cờ góp lên Tổ quốc bây giờ mai sau muôn vàn hoa đấy muôn vàn đá kia... Hoa bên cột mốc đỏ tươi lời thề ăn mắm ăn muối cột mốc nằm sương hoa làm thanh gươm chắn bên cột mốc hoa làm điểm tựa cho người nhô lên nối nhau đứng thẳng nhìn về hướng Tây hướng Nam nhìn ra phía Đông phía Bắc hoa tự soi mình bên chân cột mốc đá tự soi hoa trầm mặc ngân nga miên viễn...
V
Sông, biển núi, rừng cột mốc trồng trên mặt đất cột mốc trồng trên mặt nước cột mốc trồng trong trái tim người ở nơi nào hoa chả đưa nôi ở nơi nào hoa chả thắm tươi chúc tụng bầu bạn thắm tươi nụ cười nét nhạc an nhiên xào xạc an nhiên rụng bên này bên kia an nhiên ra khơi đầy tôm đầy cá đầy chim hót nhộn ruột hoa một màu ruột đá vân vi bao nhiêu thị phi hoa nằm lẳng lặng đá nằm lẳng lặng gom nhặt mà thành yêu thương chao ơi hai tiếng yêu thương mà đi nát vạn con đường đá, hoa... Đá - Hoa vấn vương lửa khói tình tội hoa nghe trồng cây không nhổ tre bổ đằng ngọn mây chẻ đằng gốc đá đào thớ ngang rủ rỉ phải lòng câu hát thề bồi nổi trôi đời hoa đời đá nên cội nên cành mặt người vất vả lạnh nhạt trăng sao vệt chân người sau in vào vệt trước hiểu ra thua được đ• cạn hoa nát đá tan vàng bể ngọc hoa in máu xương tỉnh ra đoạn trường ngun ngủn... Hoa rơi nhiều quá vất vả bên nhau bên đá bên người định thần hoa rơi rơi cùng lửa khói chồng lên cột mốc hoa chồng lên hoa rơi thành bài ca bài ca có dòng sông Mẹ bài ca có ngọn núi Cha có vợ ôm con chờ chồng hoá đá có em chồng phải lòng chị dâu có dòng sông vặn mình ra biển cánh cò xanh khúc ca dao ngọn cỏ thì cao sân đình rêu mọc chim ri ríu rít vành tai tượng Phật mái chùa thâm nghiêm dải yếm phất phơ kiếm xả đầu thù gác kiếm làm thơ câu thơ quỷ thần kinh khốc câu thơ trẻ con nghịch đất nghịch nước đồng dao đồng vọng cùng đá cùng hoa cùng người cùng cả trời xanh cùng cả cỏ xanh ngơ ngẩn non xanh... Hoa rơi thành đất nước thành nghĩa ông bà tình cha mẹ đạo cháu con một cánh hoa non vun trồng cột mốc bấy thân đá bạc khắc một bóng hoa đọ cùng đạo lý đọ cùng ý chí đọ cùng tự do... Ai người quăng dao hổ kêu khàn giọng ai đi lộng, đi khơi quả dưa trôi nhớ đất nhớ mẹ nhớ cha nhớ hoa biết mấy giữ phận người ngay thẳng lên rừng xuống biển hoa theo hổ rút vào ngàn cá lùi ra biển sơn cùng thuỷ tận hoa gieo cột mốc người gặt mùa màng mở cõi hoa cùng gian nan nằm gai nếm mật tiếng bấc tiếng chì tiếng người đồng vọng khảng khái khinh khi tựa vào một mối tựa vào một cội tựa vào một hoa...
VI Hoa bên cột mốc vất vả như người đá ru ời ời những đêm giông b•o đá bên cột mốc vất vả như hoa sống tết chết giỗ một, chạp, giêng, hai nên dấu nên vết cuối bể đầu ghềnh mùa nào thức ấy đêm đá trở mình hoa rơi lắc thắc đá giăng thạch trận hoa làm tên lao... Tự buổi có đá tự buổi có hoa tự buổi có người ba tuổi ngang trời so đất ba tuổi ngang dọc ngang nhau ba tuổi sông sâu biển thẳm núi cao mây trắng phân vân ba tuổi hoa nở nghìn lần ba tuổi biết cười biết nói nhổ tre đánh giặc ngăn nước ngăn lửa phương Bắc phương Nam lập nước lập làng lập ra cột mốc đủng đỉnh dắt nhau tuổi đá tuổi hoa tuổi người vùn vụt sánh cùng trăng sao... Hoa lừng lững trời cao thác bạc đá ngồi lừng lững biên cương hoa lau vần vụ mây trời khí đất nẻo khuất là hoa im lặng đấy thôi xô lệch con người bên bồi bên lở hoa đùa hoa cân đá cân đồng tiền bát gạo con người phân vân con người chịu hết ngẩn ngơ hoa biết bất chợt thành thật hoa khen đá khen dũng m•nh trôi mấy mảnh đời phăm phăm cột mốc lên bản lên làng gần gặn hoa thì hoa đất dội đất dệt nên cuộc đời mà nguồn lệ với tiếng cười thì riêng...
VII Tin vào ngày tin vào đêm hoa nở tin vào suối vào sông tin vào đá hoa tin vào người tận cùng cái ác âm u vắt cùng biển thẳm hoa trôi khó khăn giáp mặt hiểm nguy bên đá bên người riêng một hoa thôi... Hoa xuyên qua còn mất sấp, ngửa giần, sàng khinh ghét nhục vinh bên hoa cột mốc đi qua chật hẹp tối tăm soi nhau cùng rạng rạng ra mặt trời đỏ rạng ra mặt trăng xanh rạng ra cật ruột ngân cùng nhịp trống nhịp chiêng hát lời khèn thiêng lời tre trúc lời sừng trâu u u lời ốc sắc mầu âm dương... à ơi thương đến là thương hoa ngọng nghịu cất lời ru đá đá mồ côi thảng thốt lô nhô nghìn trùng tận biển hoa ru sóng đánh nhịp ba gió lùa vi vút lên rừng một hoa một đá ru nhau ru người trước sau hoa ru cột mốc cột mốc ngủ vùi sương bạc ngủ vùi sóng bạc hoa còn đứng thức trơ trơ hoa còn ầu ơ bên chân cột mốc bây giờ mai sau... Mai Châu, tháng 6/1997 Hà Nội, tháng 6/2003
|