Quả kia đang ở trên cành Nhìn xa, cứ tưởng ngọt lành, con ơi Lại gần, thử ghé mắt coi Hóa ra ruột đã nuỗng rồi, còn đâu! Đến khi rơi xuống đất nâu Lẻ loi, tủi phận bạc màu nghĩa nhân...
Quả này chín nẫu Mùa xuân Vẫn ung dung, mặc gió vần vũ mây Vẫn màu thắm giữa xanh cây Vẫn làn hương tỏa thơm bay dịu dàng... Vẫn vui cùng với nhân gian Bao cay đắng, vẫn nồng nàn, đậm sâu Bao giờ về với đất nâu Lại ươm mầm, để mai sau mãi còn!
Làm người, trọn nghĩa sắt son Sẽ còn sống giữa nước non... Nghìn đời!
|