Muối mặn cần, mà quê tôi bán ế Những diêm dân mồ hôi thấm nỗi buồn Thừa muối vậy mà đời sao nhạt thế Nhạt cái bắt tay vô cảm đời thường
Cứ kéo cao lên những đụn muối trên đồng Biển cồn cáo rồi ra đi lặng lẽ Bàn chân mẹ, bàn chân em nứt nẻ Nỗi lo toan như hạt muối xát lòng
Nóng vô cùng là cái nóng MiềnTrung Một ngọn gió bay qua cũng rụt dè khan hiếm Người làm muối còng lưng như dáng nhện Trộn bóng mình vào muối ,nón vành cong
Nồng độ bao nhiêu em có biết không Hơi nước bay lên hóa mình thành hạt muối Đâu Hòn Khoai, Hòn Hèo ,Hòn Khói.. Đâu Sa Huỳnh ,Quảng Ngãi khánh hòa ơi!
Bát muối đầy, sao cơm lại nguôi vơi Ta ướp vào lòng ta mặn mòi năm tháng Muối có thể tan ra về với biển Để ta làm con sóng mãi lang thang…
Trộm nghĩ về THƠ
Có lẽ tôi không thể viết nổi những vần thơ hay khi lòng tôi trống rỗng Khi mà tính đố kỵ cứ chập chờn định cháy bùng lên Khi mà sự đắc thắng cứ đòi ngự trị Khi mà tình yêu cược nhau bằng “phẩm giá” đồng tiền
Bạn tìm gì lợi lộc của những vần thơ ấy Chắc chắn không bao giờ cho bạn cái hư danh trong ảo vọng mơ hồ Thơ là sự khát thèm của những người chân chính Nhưng đừng mang cái khát thèm không chân chính vào thơ
Nhà doanh nghiệp có thể giầu lên sau bao năm biết bôn ba từng trải Còn nhà thơ lại nghèo đi khi mải miết từng trải để hoàn thiện câu thơ Nhưng không thể so cái ví tiền dày cộm kia với câu thơ mỏng manh lấp lánh Bởi tiền là khả biến còn thơ là bất biến trong khắc khoải đợi chờ
Xin đừng thần thánh thơ mà trở thành nghèo túng Thơ hôm nay là sở hữu của mọi người Vậy mà nghìn năm sau chỉ còn lại không nhiều nhân tài đích thực Có phải thế không, mà loài người vẫn ngưỡng mộ TaGore?
Hãy nhặt nhạnh cái vặt vãnh đời thường mà con người phung phí Gửi vào “ngân hàng” trong ký ức từng đêm Đấy chính là “lãi dòng”trả học phí cho anh qua từng năm tháng Để nhanh chóng nhận ra bóng tối dưới chân đèn
Thơ cũng vậy thôi , nó không nẩy mầm từ tấm bằng học vị Nó vô tình như định luật Niu-Tơn Nhưng nhất định thơ chỉ là sự chắt chiu hóa mạch nha của lúa Phải chưng cất lên trong nỗi nhọc nhằn..
Còn mãi mùa thu
Giọt nóng cuối cùng của mùa hè rớt lại Nắng tan dần những bức xúc nguôi vơi Chợt sáng nay mùa thu man mác đến Lá dập dềnh xanh mườn mượt heo may
Phố dịu dàng, thơm bóng mát hàng cây Tóc em bay và mùi thơm để lại Không gian lắng, và đong đầy hoa trái Sắc thu về từng hạt cốm đắm say
Bàn tay trẻ nắm vào nhau ân ái Để tung tăng dắt phố chạy nô đùa Dẫu ngói trầm rêu phong nghìn năm cũ Thu nằm lòng nên đời chẳng già nua.
Và anh đi bên em cùng thu ấy Hai hàng cây phố sá ngả vào nhau Trong lấp loáng nắng thu rơi từng giọt Phía xa kia đôi lứa chụm mái đầu…
Rồi mùa thu chín đến ngọt ngào Nghe “đáy đĩa hải hà đi từng nhịp”* Và em nhỉ, anh yêu em tha thiết Bởi đất trời còn mãi mãi mùa thu…
* ý thơ của Nguyễn xuân Xanh
Vắng tiếng cười trẻ thơ Không gian trống rỗng Họ chia tay nhau vì bất lực cuộc sống Vì một thứ tiên chỉ mù mờ…
Những đứa trẻ Là “gach nối” hai bờ sông Bởi không có nó hai bờ sông thành vô vị Chạy song đôi mà hóa mãi chia đôi
Chị vợ khóc với kiệt cùng nước mắt Sống giữa muôn người mà lòng vẫn cô đơn Không mang thai, đấy có phải là nguyên do cho người chồng Bâng khuâng phai nhạt Thơ không lý giải được điều này
Rồi mỗi bữa cơm đầy thức ăn mà vô cùng nhạt nhẽo Bốn mắt nhìn nhau và bài ca điệp khúc hai người Trẻ thơ ơi,đâu rúc rích tiếng cười Có một gia đình vắng lặng chơi vơi
Trên thế gian này có một điều thiếu hụt Một núi kim cương không thể lấp đầy Đấy là sự thiếu hụt của người đàn bà mong có đứa con thầm thì tiếng mẹ Mà suốt đời cứ vuột khỏi tầm tay….
Ánh Mắt vơi buồn
Em làm mê mẩn lòng tôi Bởi cái ánh mắt nguôi vơi nỗi buồn Bởi trong cõi lặng cô đơn Em đang dấu bóng hoàng hôn qua chiều
Thật lòng bởi thật lòng yêu Dâng con sóng biển bao nhiêu thì vừa Em đâu cần đến sóng xô Em không đợi tới bến bờ viển vông
Câu thơ như áng cầu vồng Lung linh bẩy sắc mà không ảo mờ Mắt em dìu dịu câu thơ Giăng giăng nắng sáng, mưa thưa ban chiều
|