Ta là kẻ bán chữ thôi Được gì rồi cũng vào nồi đun rơm Tài thơ thì cũng kiếp Bờm Chợ nào vắng khách là cơm vơi nồi
Đừng vênh mặt nhé Cuội ơi Biết đâu mồm thối tuôn lời êm ru Đói ăn thì chết bỏ bu Làm thơ nên mới chổng khu lên giời
Phải về với gốc đa thôi Nằm đêm lần tiếp những lời mẹ ru
|