|
28 năm bộ đội
Tuổi xuân cùng chiến tranh
Bây giờ đầu mây gội Lòng vẫn còn đương xanh...
Nhân ngày kỉ niệm 22-12, Trần Nhương đưa lại một số bài thơ viết thời đăng lính.
Vành trăng trên đèo Ba Pông
Em sửa đường trên đèo Ba Pông Từng nhát cuốc có mây vào quấn quít Trăng rất gần suối thì xa tít Em ở trên này như trên cung mây .
Mỗi lần anh lái xe qua đây Em thường kể về đỉnh đèo em ở; Đèo Ba Pông tên nghe rất ngộ Vì xe ba cầu mới vượt được qua
Đường xoắn xít cua như ruột gà Trệch nửa lốp là xe lao xuống vực....
Chuyện em kể anh nghe rất thực Sao trong lòng cứ nghĩ đâu đâu
Vì xe anh chỉ có một cầu Em nói thế hay xa gần ý tứ? Và cũng từ cái đêm hôm đó Anh bảo trên đèo trăng sáng quanh năm
Mỗi chuyến xe đi le lói đèn gầm Em đứng gác đường miệng cười bỡ ngỡ Môi em nở hiện một vành trăng nhỏ Thắp giữa đỉnh đèo tỏa sáng đêm đêm...
* Đường đánh Mỹ anh đi sâu thêm Đâu cũng thấy một vành trăng nho nhỏ Nhiều chuyện lạ nhưng anh vẫn nhớ Đèo Ba Pông trăng sáng quanh năm...
Đèo Ba Pông, 31/10/1970
Đèo Khỉ
Đèo Khỉ Đèo Khỉ Chiếc bản lề nối với miền Tây Luồn trong mây.
Mặt trời qua Đèo Khỉ cây xém lá Mặt trăng qua Đèo Khỉ khuyết nửa vành Chim qua Đèo Khỉ nghỉ làm tổ trên cành Mây qua Đèo Khỉ quay về dưới thung Ngựa qua Đèo Khỉ ngã ngửa lưng chừng Đèo Khỉ nghe tên lạnh sống lưng!
Bên kia Đèo Khỉ mặt trận mở Tiếng súng qua đèo nghe mỏng tơi Chỉ thấy đoàn xe đang vượt núi Két nước không lửa mà sôi Lái xe đạp ga sầy da lưng Xăng chảy ngược máy ngập ngừng Đèn gầm chiếu ngọn cây Buồng lái sao rơi đầy Máy bay giặc Mỹ luồn thung lũng Lái xe ngó ra nhìn thấy lưng. * Hàng qua Đèo Khỉ tràn cả kho Mặt trận từng ngày đang thắng to Thục đạo nan người xưa lo Nhưng sao bằng qua Đèo Khỉ Chiến sĩ lái xe đi đánh Mỹ Đứng trên Đèo Khỉ vang câu hò...
Chiến dịch Đường 9, năm 1971
Ở nhà bạt
Ở rồi nhà bạt thấy vui Đi xa mấy bữa bồi hồi lắm thay.
Trời chiều một ngọn gió lay Nhà như buồm thở gió đầy ra khơi Trời mà lắc rắc mưa rơi hạt mưa gõ tưởng liên hồi mõ khua Mặt trời đứng giữa ban trưa Tưởng bao nhiêu nóng đều ùa vào đây Xung quanh diềm vắt lên dây Nhà bây giờ giống như quầy bán bia Đêm mưa mái ướt đầm đìa Bên trong lính ngủ úp thìa ngáy vang Bên ngoài mặc tiết đại hàn Trong nhà hơi ấm thành làn sương dăng Những khi trời tỏ ánh trăng Bốn bề bàng bạc trăng thành hình vuông.
Ở lâu nhà bạt thấy vui Có vòm nên giữ tiếng cười được lâu Hễ anh nào hát một câu Lời còn sáng mãi lâu lâu mới nhòe Chẳng cần liếp chắn tường che Một điếu thuốc để bốn bề cùng thơm. * Nhưng điều này thấy vui hơn Khi giặc đến cả bốn đường xông ra Đánh xong giặc, trở về nhà Lại từ bốn phía sáng lòa lưỡi lê Chiến công kể lại cùng nghe Giật mình dưới mái trăng về lung linh...
1972
|