Kính gửi web TRẦN NHƯƠNG. TMH xin gửi chùm thơ thay nén hương tưởng niệm hàng vạn chiến sĩ và nhân dân đã hi sinh trong trận xâm lược tàn khốc từ ngày 17-02-1979. Những bài thơ này TMH viết tại chiến trường biên giời phía Bắc năm ấy, đã in trên các báo từ Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Văn Nghệ…đã đọc tại phòng bá âm Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam. Ngày thơ năm nay trùng với ngày kỷ niệm này, chẳng thấy có bài thơ nào nói đến những người hi sinh vi Đát Nước... Buồn thay ! TMH
ĐI BÊN MỘT VÌ SAO
(Kính tặng hương hồn nhà văn Bùi Nguyên Khiết, đã anh dũng hi sinh sau khi diệt được 50 tên giặc Trung Quốc xâm lược trên chốt Tà Ngải Chồ sáng 17-02-1979)
“Đi bên một vì sao” Tên tác phẩm Bùi Nguyên Khiết Mỗi người có một vì sao của mình Để sống và để chết
Tập bản thảo giở giang trong ba lô anh Những con chữ còn thấm máu Chưa đi hết cuộc hành trình Suốt đời chữ không thể nào ngủ được Mong anh trở về Để dẫn những nhân vật của mình đi đến một vì sao
Không ai có thể thay anh đâu, anh Khiết Để biết số phận những nhân vật kia rồi sẽ thế nào ?
Người xum họp chưa thể nào xum họp Người chia ly chưa thể chia ly Người hạnh phúc chưa tới niềm hạnh phúc Người khổ đau chưa qua nỗi khổ đau
Trời Tà Ngải Chồ sáng ấy giặc tràn qua Với khẩu súng K.63 Chính lúc ấy anh sống đời nhân vật Anh bắn thay nhân vật của mình Chết thay cho họ
Bùi Nguyên Khiết Một ngôi sao hi sinh Những nhân vật của anh sẽ thay anh sống tiếp
Sẽ buồn vui nếu họ chửa buồn vui Sẽ xum họp dẫu họ còn xa cách Sẽ hạnh phúc nếu chưa từng hạnh phúc Bởi họ hằng “đi bên một vì sao”
Yên Bái 15-03-1979
TỘI NGHIỆP ANH LÍNH VIỄN CHINH
Anh ta chết ngoài rừng Lạng Sơn Thư gửi vợ còn trong xà cột : -Anh đang trên đất Trung Quốc Chống giặc Việt Nam xâm lăng !
Anh đã vượt Kỳ Cùng, Đồng Đăng Mà nước Trung Hoa ngỡ còn chưa đi hết
Nước Trung Hoa không có tận cùng Nước Trung Hoa là nơi nào còn đất Nước Trung Hoa Một nghìn năm Một vạn năm Chưa bao giờ nói thật
Tội nghiệp anh - người lính viễn chinh Người dân quê Tứ Xuyên, Hồ Nam… Anh chỉ biết nghe, chỉ biết làm Không được quyền suy nghĩ Không được quyền hồ nghi
Họ sẽ phong anh là anh hùng, liệt sĩ Tội nghiệp anh người lính viễn chinh Mãi mãi anh không biết được Về cái chết của mình
Cái chết buồn đau, tủi nhục Anh đã bị dối lừa cho đến chết Và chết rồi vẫn bị dối lừa…
Lạng Sơn 25/02/1979
CAO BẰNG
Núi đuổi trời cao núi hụt hơi Vực thẳm chênh vênh hút mặt trời Mõ trâu bản nhỏ lùa sương núi Cao Bằng trấn giữ một vùng xuôi
Núi vặn mình ra dòng thác réo Lối lên Hà Quảng mút chân đèo Áo chàm một giải Nguyên Bình ấy Khuổi Nậm người đi suối vẫn reo
Đâu là tiếng sáo, đâu lời suối Bóng em tỏa mát một triền nương Tôi nhớ Cao Bằng em ít nói Mới đó mà nay lại chiến trường
Một giải biên cương bùng khói lửa Giặc xưa tràn đến bản thành tro A lũ giặc này không thuộc sử Vác xác sang đây đắp mấy gò ?
Núi ở Cao Bằng mà đổ xuống Giặc kia dữ mấy cũng tan thây Vực ở Cao Bằng thăm thẳm lắm Dù triệu quân kia lấp chẳng đầy
Người ở Cao Bằng đều xạ thủ Nghìn đời quen mặt bọn xâm lăng Núi buông một tiếng dài như hú Xác thù ứ nghẹn nước sông Bằng
Cao Bằng 04-1979
BÊN NẤM MỒ TÊN XÂM LƯỢC
Đất Trung Hoa rộng thênh thang Chả lẽ hắn không tìm được nơi để chết Lại sang chết trong ruộng lúa Cao Bằng ?
Ở đây núi quá nhiều, ruộng quá ít Dân gọt đồi làm ruộng bậc thang
Thôi thì đắp cho hắn vài nắm đất Để hắn nằm như một nấm mồ hoang
Đâu phải hắn chết rồi không còn xâm lược Nơi hắn nằm chính ra là nơi khoai lúa xanh
Khi gục chết hắn còn cướp đi một khoanh đất Một khoanh đất dài bằng xác hắn vùi chôn…
Cao Bằng 04-1979
VỀ MỘT CHÚ NGỰA GỖ SỐNG SÓT TRONG RỪNG LẠNG SƠN
Sao chỉ có mình chú ngựa gỗ sống sót ? Phi theo dòng suối lang thang Giặc phương Bắc tràn sang Giết hết bản làng
Không còn trẻ con Ngựa nằm giả chết Ở đây chiến trường Không phải nhà trẻ
Chạy đi chú ngựa gỗ ơi Gặc Trung Quốc đang truy sát chú Chúng sợ những con ngựa gỗ Chúng sợ trẻ con Hóa thành những ông Gióng
Lạng sơn 03-1979
T.M.H. |