A. A. Fet, nhà thơ Nga (1820-1892).
1) Vườn ngập hoa
Chiều loang váng lửa Niềm vui tràn sáng rỡ hồn ta. Ra ngẩnVào ngơ Mộng mơ trông chờ lời huyền bí. Này hoàng hôn, Này đã Xuân sang, Biết bao sáng trong, bao kỳ diệu! Hạnh phúc nào dâng,Giọt lệ nào dâng, Ngân nga - đây tiếng lòng ta dào dạt. 1884
Bạn đúng đấy, chỉ vẫy nhẹ Tôi đã đẹp!
Đôi cánh nhung lấp láy mê ly Yêu kiều sao!
Xin đừng hỏi từ đâu tôi tới, Đừng hỏi tôi có vội đi đâu?
Đây này, tôi nhẹ lướt cành hoa Bạn có thấy là tôi đang thở. Nhởn nhơ lơi là lả lơ Là tôi thở?
Nhấp nháy này đây tôi giang cánh Bay lượn bay.
1884
3) Anh đến chào em! Em hay chăng
Nắng đã lên, mặt trời đã mọc
Ban mai xôn xao, từng búp lộc
Dưới nắng hồng lấp lánh sớm hôm nay.
Em hay chăng, khu rừng bừng thức Bình minh đưa cành lá trên cao Chim lảnh lót đón chào tia nắng Xuân ngập tràn rộn rã nơi nơi.
Em hay chăng, với tình tha thiết Như chiều qua, anh lại tìm em Bởi lòng anh rộn ràng mơ ước Bởi reo vui dành kể hết cho em.
Em hay chăng, quanh đây rạo rực Cây rung rinh cành vẫy lao xao
Lòng dạt dào anh tìm câu hát
Đây lời ca đã cuộn sóng ngân lên.
1843
Và bài của em Vinh: Hoa xuyên tuyết
Thoảng làn hương nhẹ Hoa xuyên tuyết trở mình E lệ gọi mùa Xuân. Xin lặng im, Hoa đang nhú dần lên Cánh mềm tinh khôi trong lòng tuyết. Xin là tia nắng nhẹ Xin là cơn gió nhẹ Xin là yêu nhè nhẹ... Xin lặng lẽ, Nụ hoa he hé Đất trời chạm khẽ, Xuân sang!
Kiev, Xuân 2011
|