Mẹ
Mẹ đã về cõi vĩnh hằng , Không mang theo gì Ngoài ngững giọt lệ của con Con thành đứa mồ côi Chỉ gặp Mẹ trong chiêm bao Chỉ còn Mẹ trong nỗi ước ao !
Mẹ ơi ! Của cải mẹ để lại , chỉ có tấm lòng yêu thương con xin mãi mãi khắc sâu trong tâm tư để “ nước mắt chảy xuôi” tiếp dòng thế hệ Thương Mẹ xưa tảo tần nuôi đàn con thơ bé dằn nỗi đau cho lệ chảy vào trong
Mẹ ơi ! Tiếng chuông chùa buông chậm rải Chiều trống trải mây giăng Nén nhang tâm linh tỏa ngát Gió đưa hương về cõi vĩnh hằng Xin Mẹ thấu lòng con !
Gửi Em
Nhớ em , nào biết gửi gì ! Lời riêng đã ngỏ những khi cận kề
Anh đi chưa hẹn ngày về Phải đâu háo hức , mải mê dông dài
Hành trình còn lắm chông gai Nắng mưa , giông bão nay mai khó lường
Đếm đo chi những dặm đường ! Ngại ngần chi những tai ương bất kỳ !
Em đừng lo lắng , ngại nghi Anh tin mình cũng bởi vì tin em
Tim anh , giá mở thử xem Tình em dịu ngọt luôn đem đi cùng
Cô gái xứ Mường
Gặp em trong đêm hội rượu cần Mải nghe công chiêng Chưa kịp hỏi tên , hỏi bản Em bận điểm trang cùng các bạn Vào cuộc thi Người Đẹp Xứ Mường
Tan hội , tìm em chẳng gặp chỉ tại men rượu cần ngây ngất , lâng lâng Anh về xuôi nhớ mãi những đêm xuân nhớ người đẹp xứ Mường tươi trẻ Đất Hòa Bình hiếm khi vui đến thế biết chăng người miền xuôi từ đêm ấy tương tư ?
Anh đi khắp Mường Bi , Mường Vang , Mường Thàng , Mường Động Dốc núi cao , đất Mường rộng Gặp cô nào cũng nhầm tưởng gặp em Tại đôi mắt sáng , tại miệng cười duyên, hay tại anh phải lòng tất cả ?
Dọc ngang đất Mường vừa quen , vừa lạ Ống cơm lam , chồi măng luộc ngon lành Tìm gặp em , anh quen biết thảm rừng xanh , quen biết khung , thoi dệt nền thổ cẩm Mê điệu hát , nhịp cồng chiêng trai gái bản Anh tưởng nơi đây cũng đất quê mình
Nhơa em , anh ngược Hòa Bình
|