Vợ là Thánh chỉ Vua ban Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai Quỷ thần chứng dám hai vai Vợ là Thiên tạo đúng sai miễn bàn *** Ngày xưa đất rẻ như bèo Vườn chung ong bướm bay vèo là sang Dậu mồng tơi cạnh nhà nàng Nay xây tường kín xin chàng bấm chuông. ***
Rượu chè, cờ bạc, gái trai Là thuốc trường thọ ông trời cho ta Chính trị là thứ tránh xa Bàn nhiều đoản thọ hoặc là đánh nhau. *** Về thăm chiến trận Điện Biên Ngậm ngùi tiếc thuở tráng niên qua rồi Ngày xưa kéo pháo băng đồi Nay không kéo được qua đùi chị em. *** Ngày xưa vắng vẻ phố phường Chữ Tâm, chữ Đức ta thường để trên Ngày nay người chật như nêm Chữ Nhẫn thường được đặt lên bàn thờ *** Hôm xưa lên tỉnh về làng Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi Bây giờ quần trễ rốn lồi Khổ tôi khổ cả bố tôi đang thiền. *** Cây muốn lặng gió chẳng đừng Trách ai đem chiếc lược sừng tặng sư Khiến lòng sư những ngẩn ngơ Nửa mong tóc mọc nửa mơ trọc đầu *** Ước gì mình theo Đạo Hồi Được lấy bốn vợ cùng ngồi một nơi Hà Đông sư tử hết thời Có giỏi kiện thánh đạo Hồi A La *** Đi thăm đất nước Trung Hoa So ra gái đẹp thua xa quê mình Còn như miếu mạo cung đình Không xem cũng biết rằng mình kém xa. *** Suốt đời chỉ yêu một người Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư. *** Mẹ già như chuối chín cây Sổ đỏ mẹ quyết cầm tay chẳng rời Ông Sở Địa chính phì cười Mai kia quy hoạch đất thời của ông. NBS |