Chẳng có gì quan trọng
Những cuốn sách một thời như sấm trạng Giờ bán cân bà đồng nát mua về Những quy phạm một thời như thước ngọc Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê. Dòng sông Đà hùng dũng nhường kia Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống Biển Vũng Tầu cứ tưởng mình dài rộng Dàn khoan dầu biển hoá mảnh ao quê
Người quan trọng một thời bao thuộc hạ Giờ vẩn vơ đợi khách chẳng ai thăm Em hoa hậu đẹp như nhành lửa ấm Bếp thời gian để lại chút than hoa
Em của anh ơi, chẳng có gì quan trọng Đến tình yêu cũng có thể già Ta hãy sống vô tư như trẻ nhỏ Sáng xuân này lối ngõ nở đầy hoa…
Ghi trước cây si Đại Lải
Cây si trồng trong chậu đất nung Cái chậu cổ rêu phong mờ nét khắc Có một ngày rễ đã cày xuống đất Khát khao này bó buộc đã bao năm.
Chậu đất nung khuôn phép giam cầm Không cưỡng nổi cây si thời sung sức Chậu già cỗi lộ ra vết nứt Rễ si ùa tìm đất mới mênh mông.
Lộc si xanh ngan ngát suốt mùa đông Gió đố kỵ mang rét về vùi dập Si lim rim bình tâm như bất chấp Lũ chim ri tíu tít nhảy trên cành...
Đại Lải sáng 29-11-2002
Triết học
Số nhiều quan trọng lắm
Không có nó không trở thành tín nhiệm
Không có nó không trở thành quần chúng
Không có nó không trở thành nguồn sống
Số nhiều ơi nền móng của ngôi nhà
Khi số nhiều đã tạo ra số ít
Như dây chuyền trưng cát giọt tinh hoa
Số ít thành ông chủ
Số ít thành kiêu sa
Giữa pha lê và cát
Triết học như ông già
|