(Nhại thơ TẾ HANH)
Con sông quê hương tôi đang chết Nước sẫm đen, xơ xác mấy hàng tre Tôi ra sông giữa một buổi trưa hè Mùi uế khi xông lên thum thủm…
Chẳng biết sông có nhớ ngày nhớ tháng Nhớ bao nhiêu nước thải xả ngày đêm Biến dòng sông trong vắt hóa ra đen Ai trót tắm, khắp thân mình lở ghẻ!
Ôi con sông xưa, sông của tuổi trẻ Sông của miền quê, đồng ruộng thân yêu Bờ tre xanh ríu rít tiếng chim kêu Dòng nước biếc chập chờn con cá nhảy.
Bạn bè tôi túm năm tụm bảy Bầy chim non bay lượn trên sông Tôi dang tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ.
Nay chúng tôi mỗi người một ngả Kẻ ra thủ đô làm tài xế xe ôm Kẻ lên rừng xẻ núi đào vàng Tôi vay vốn, xa nhà đi “xuất khẩu”.
Giữa sa mạc tôi mới càng hiểu thấu Càng xót xa thương nhớ sông quê Tôi dẫu sống ở Baranh hay Irắc… Vẫn thảng thốt nghe trái tim thầm nhắc.
Hai tiếng quê hương, hai tiếng Việt Nam Tôi nhớ không nguôi những cánh đồng vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi sống giữa những người không quen biết. Sa mạc mênh mông không một bóng cây Cháy bỏng khát khao dòng nước tràn đầy Của con sông quê hương mát rượi Lai láng chảy hồn tôi như suối tưới.
Quê hương ơi, lòng ta cũng như sông Xưa xanh trong, xuôi chảy, êm đềm Giờ ô nhiễm, xói mòn, bao ghềnh thác Vẫn cháy bỏng một niềm mong ước
Sông lại xanh trong soi bóng xóm làng Lại ngọt lành chan chứa yêu thương Ta lại về sông nước của quê hương.
23/3/2011
|