HỌC ĐÒI
Thấy nhà hàng xóm thờ hoa Bố con nhà nọ cũng ra đua đòi Sá chi miệng thế vạch vòi Xiêm y chẳng xứng với người đần ngu Nhà này có mắt như mù Con thì học dốt lại mua lấy bằng Hay đi lễ bái lăng nhăng Toàn vào chùa giả mà hăng ra trò Đi vay cả đống vốn to Làm ăn thua lỗ vẫn cho là thường! Nhà thì xây ngáng con mương Mỗi khi mưa xuống gầm giường thành ao… Bố con chẳng bảo được nhau Anh em đánh lộn vỡ đầu xẻ tai Nhà này thực chẳng giống ai Lại đòi quảng bá, khoe hay…rởm đời Biết điều liêm sỉ, đừng chơi! Học người, mình hóa dở hơi còn gì!
NÊN CƠM CHÁO GÌ
Lắm ông khi có chức quyền Đã quen ngậm miệng ăn tiền êm re Hết thời, “hạ cánh” ông về “Anh hoa phát tiết” tức thì… xổ ra! Ra tuồng vì đất nước nhà Ra tuồng sáng suốt tài ba trên đời Nào phê phán, nào vạch vòi Hết cơ quan lại đến người cấp trên. Còn đương chức thì ươn hèn Bây giờ “phản biện” bỗng nhiên hùng hồn! Té ra ngài chỉ giỏi … mồm! Về vườn, ngứa mép nên cơm cháo gì!? Còn quyền, ông lấp thối đi Về vườn còn bới làm gì, thưa ông! Vớt vát chút danh? Đừng hòng!
|