Thế là tiến sĩ họ Cù Chỉ vì nôn nóng mà tù bẩy năm Rằng hai “ca-pốt” góp phần Làm nên cái cớ họ cần bắt ông Sao mày “ngạo mạn”, chơi ngông Dám kiện ngài Dũng là…mông ăn đòn* Đừng tưởng nhiều chữ mà khôn Vài khóa bổ túc cũng hơn khối thằng Ở đời lắm cái lăng nhăng Gần trăm nghìn tỷ vẫn bằng số không Sao mày dám cãi ý ông? Chỉ bắc, ông bảo đằng Đông cũng đành Bao nhiêu “tội” vặt cấu thành Cái lý chẳng có, cái tình còn đâu Bố ông đã mất từ lâu Bơ vơ Mai Dịch lạt màu cỏ phơi Nắng chia nửa bãi chiều rồi Thấy ông Huy Cận đang ngồi…bơ vơ…
*theo ý của cụ thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nói chuyện với Nguyễn xuân Diện về vụ án Cù huy hà Vũ
|