(Bài ru con )
Con cò là con Cò Quăm Sao mày lại đánh thần dân hỡi Cò? Ông bà, cha mẹ thuở xưa Cũng là thân vạc, thân cò héo hon Quanh năm chân lấm, tay bùn Chắt chịu hạt gạo nuôi con nên người Mong con giúp ích cho đời… Ai ngờ mày lại thành người nhà quan! Dùi cui, lương bổng, quân hàm… Tưởng rằng là của các quan cho mày?! Với dân lành, thượng cẳng tay, Với quan tham, cụp lông mày: bẩm, thưa…! Bênh quan, bắt nạt trẻ thơ, Đánh dân đến chết, vẫn vờ làm thinh! Vô tri, vô giác, vô tình, Ngu trung nên hóa ra thành tối tăm! Nay này cái con Cò Quăm Quan tham rồi hết, thần dân mãi còn! Ả… à… ơi…! 10/4/2011
|