KHI ĐƯỜNG CÁI QUA LÀNG
Khi đường cái quan qua làng Đất lên cơn sốt hót vàng như chơi Tường bao thay giậu mùng tơi Cổng xây song sắt ngăn người lại qua Chí Phèo bỏ rượu nghiện bia Thị Mầu Thị Nở Ôkê giữa làng Thầy Đề, thầy Lý xênh xang Chân dài váy ngắn Đốp làm tiếp viên Xập xình thác loạn... Nỗi đau Ông thôn đâu? Ông xã đâu? Sao đành ???
NƠI KHÔNG TIẾNG CƯỜI Đứng trước một khu nghĩa địa
Những khuê các, những lầu sen Cái sau cái trước vươn lên hơn người Hệt như “ thành phố”. Than ôi! Hỏi rằng sau trước, ai người có nghe Sao không từ thiện từ bi Giúp người đang sống gặp khi đói lòng Không nhà không cửa long đong Trú thân ở xó vòm cong gầm cầu…
RUỘNG VƯỜN HAY SÂN GÔN
Nhà nông trông cái ruộng vườn Không vườn ruộng. Biết nuôi con bằng gì? Đổ ra thành phố…Thôi thì Mẹ đi giúp việc, con đi nhà hàng Bố làm cửu vạn lang thang Anh từng cây số đành làm xe ôm
“Gớm thay những dạ phi thường” Dám đem ruộng vườn đào lỗ gôn chơi. Những thằng cướp đất đâu rồi? Từng đàn sâu mọt khoét nồi cơm dân!
NHỚ QUÊ
Đâu rồi luỹ ruối, hàng tre Võng đay đưa đẩy, trưa hè ngả lưng. Đâu rồi bến nước dòng sông Con thưyền xuôi ngược đôi dòng mộng mơ. Đâu rồi đồng rợp cánh cò Vi vu diều sáo ro ro gió trời. Đâu rồi cái giậu mùng tơi Hàng cây râm bụt đỏ ngời nắng mai Đâu rồi thơm thoảng hoa nhài Tứ thân cái áo vá vai nâu sòng…
Nhìn lên cao ngất nhà tầng Lạ đường, lạc cổng, kín bưng mắt người. Ngập ngừng ngã ba ngược xuôi Ngó vào quán nhậu. trời ơi: - xóm nghèo!
Buồn vui lẫn lộn bao điều. Khúc ca đổi mới, còn nhiều trở trăn Nhìn trời. Trời vẫn cao xanh Ở quê sao lại hỏi mình quê đâu!
NGÃ BA CHIỀU
Chiều xuân tìm lại ngày xưa Đò lơ thơ bóng, đường thưa thớt người Đi tìm giọt nắng mồ côi Cuối đường gặp chiếc lá rơi cuốn vòng? Bước đi trời đổ cơn dông Quay về đất dính níu lòng bàn chân Ngã ba lại đứng tần ngần Sông sâu bến vắng chiều dần dần buông. Cuối trời sao khuyết trăng suông Một mình với ngã ba đường. Về đâu?.
|