Anh cùng em về thăm Hà Tĩnh Ngắm mây trời Hồng Lĩnh đỉnh non xa Thăm bến Tam Soa - nơi ngày đêm bom Mỹ dội Nhưng chẳng cách nào ngăn nổi bánh xe qua Đến sông La ngắm dòng nước hiền hoà -muôn đời mãi chảy Câu hò trên sông giọng ai hay đến vậy Ca ngợi quê hương - nơi biết mấy yêu thương Cầu qua sông trên đất Thọ Tường - xe lửa vẫn hú còi vào Nam ra Bắc Hồ Khe Lang nước trong xanh mát - mạch nước vàng nuôi khoai lúa quê ta Đức Thọ ơi -ruộng đất bao la - mùa tiếp mùa thay nhau lúa chín Đường Hồ Chí Minh qua ngã ba Lạc Thiện Chỗ ngày nào hứng đạn hứng bom Chợ Giấy kia rồi thoả sức xe bon - cứ thẳng đường đi ngã ba Đồng Lộc Nơi vinh danh mười cô gái hy sinh vì nước Tay thắp nhang mà lòng mấy tiếc thương- Những người con Hà Tĩnh kiên cường Đã quyết tử giữ đường cho xe ra phía trước Chớm tuổi thanh xuân đã sớm háo Anh Hùng Về Ngàn Phố - Ngàn Sâu ngắm lại những nhánh sông Đâu lối về Hương Khê -Vụ Quang nơi cụ Phan đánh Pháp ? Kia rừng Hương Sơn bao con nai ngơ ngác- thêm những bầy hươu nghỉ mát giữa chuồng nhà Đến Can Lộc, Thạch Hà ngắm biển xanh chan hoà ánh nắng Qua Kỳ Anh xem bãi dài bao la cát trắng- đòn thuyền về ngày bển nặng sóng yên Dân làm giầu bằng con cá con tôm Những ngày hội mùa vẫn rộn rã tiếng chát tom Như gọi cụ Trứ về cùng hát ca trù - bài ca mở mang đất nước Thăm Nghi Xuân - nơi hai trăm năm trước- chỗ Nguyễn Du ngồi viết kiệt tac :Truyện Kiều Quê hương ơi trăm quý ngàn yêu Văng vẳng trong tim những điều cha răn dậy Còn mải trong lòng lời mẹ ru xa xưa ấy Nghe câu hò biết mấy đa mê-khiến lòng ta khắc khoải những ngày về - Miền gió Lào cát trắng - người mộc mạc chân quê Nơi một thời ra đi theo hồn nước Nay về thăm quê hương bao đổi khác Ngô lúa trên đồng vẫn mướt mát những màu xanh Đàn trẻ thơ quần đẹp áo lành - theo gót cha anh tiếp bước Dù đi xa nhưng nào ai quên được Vùng đất thiêng giữ xương cốt ông cha Tôi luôn nhớ mình người con gái sông La ... 25 - 12 - 2007
Tâm sự thầy giỏo già
“Nghề vinh quang là nghề nhà giáo” Dạy trẻ lớn khôn dạy đạo làm người Nào có ai không học trở thành tài Gánh vác giang san dựng ngày mai cho đất nước Từ hôm nay ngẫm về ngàn năm trước Đạo đức luân thường sao không được như xưa?: Gương đại thần Siêu- Mạnh đứng thưa Trước thầy An sống nơi thôn dã Chuyện nay thật mà nghe như lạ Bao kẻ nên ngượi từ những mái trường quê Chức trọng quyền cao quên lối đi về. Quên cả quê hương - quên thầy cô giáo cũ! Họ coi tiền hơn câu "nhất tự" Thầy xin hưu cần "chữ"- chữ lạ tiền! Chữ bán cho thầy - ai dậy cách đảo điên? Thôi chấp nhận- lòng đầy trống vắng Chẳng thiếu một xu - yên lặng ra về Được giấy hồi hưu trở lại xóm quê Ân hận đời mình sao làm nghề nhà giáo Dạy bọn vô luân thành quân vô đạo! Day dứt trong lòng đến khó phôi pha Thế thái nhân tình sao cay đắng xót xa! Mờy năm sau trước cổng bọn trẻ qua Hộ cô giáo nhà bên gánh bèo đi chợ bán Thầy giáo già mắt như ngời sáng Chẳng khác chi ta với bè bạn thủac thiếu thời. Ít lâu sau thỉ thoảng lại có người Học trò cũ đến thăm thầy nhớ nơi "tầm sư học đạo" Vẫn giữ cội nguồn :lễ giáo thuần phong Chẳng bạc chẳng vàng cho buổi viếng thăm Làm bớt nỗi đau âm thầm của nghề nhà giáo Thầy ước ao câu "tôn sư trọng đạo" Lũ trẻ nhớ câu lễ giáo -để làm người Thì mai đây nơi chín suối vẫn cười: Nếu được tái sinh thầy lại làm nghề nhà giáo 20 - 11- 1993 Nguyễn văn Diệp
Website :trannhuong.com - trannhuong.net - trannhuong.vn - trannhuong.com.vn * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN