Bài thơ tình của lính
Anh đi tìm em, anh đi tìm em Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào
Em ở nơi nào, em ở nơi nào Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy Đến rừng tre mong một sự tình cờ
Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc Mối lạt giang ai buộc vẫn chưa khô
Nước chảy lơ thơ Ước gì được về nhà dối mẹ Rừng ơi rừng nỡ mênh mông thế Cây liền cây anh vẫn một mình
Bảo anh si tình, ừ cũng si tình Trách gì lính qua nhữngngày nắng lửa Em lên chốt đạn vây bốn phía Bàn tay mềm vết thương anh đỡ đau
Bây giờ em đang ở đâu? Sau trận ấy em không lên chốt nữa Cô gái trồng rừng ươm cây thương nhớ Xanh bâng khuâng trận địa một vùng
Anh đi tìm em khó nhọc vô cùng Cánh chim lạc giữa bốn bề cây lá Còn em đến cứ như phép lạ Súng vừa vang mái tóc đã ùa lên
Giá mà anh tìm được nơi em Anh sẽ đón em về với chốt Vết thương lành băng anh vẫn buộc. Bởi chưa ai cởi được... lòng mình... 8/1979.
Ghi trên điểm tựa
Ba vành khăn một đỉnh đồi Một đỉnh đồi với ba người chúng tôi Ăn thì đứng, ngủ thì ngồi Trăng non hay miệng một người rất quen Chắc từ xóm ấy trăng lên Trăng lên như thể làm duyên cho trời Chúng tôi chốt ở đỉnh đồi Mang tên cho đất - đất phơi xác thù
Hầm kèo, hầm ếch nhấp nhô Toàn trai tráng lại đi gù cái lưng Ba lô con cóc quai chùng Ba người thành của cải chung ba người Ba khẩu súng một quả đồi Ba quê hương với một trời mênh mông Ba người một mũi xung phong Ba tia chớp nở từ cùng đám mây Ba người như thể ba cây Ba cây súng dựng núi này cao hơn Dù cho trăm đợt sóng cồn Chúng tôi còn, Tổ quốc còn người ơi
Đánh xong giặc, phút thảnh thơi Ngồi lau súng hát đôi lời nhặt khoan Nhìn nhau rồi bỗng cười vang Ba anh lính hóa một dàn đồng ca... Chi Ma, 2/1979
|