Web Google
left_Left
TRANG CHỦ
Về tác giả Trần Nhương
Thơ
Truyện
Tản văn
Văn học nước ngoài
Tin văn và...
Bầu bạn góp cổ phần
Tôi có ý kiến
Viết về Trần Nhương
Cùng vui
Khúc kha khúc khích
Thư giãn video clip
Tư liệu nhà văn
Trần Nhương giới thiệu
Poems
Tài liệu tham khảo
Gallery
Quản trị
147
10058178
Home
Tranh Trần Nhương
 
 
 
 
Bài viết mới:
 
Ở Trường Sa, nhớ một vị Tư lệnh biển
Trần Đăng Khoa

Vị Tư lệnh biển ấy là Thượng tướng Giáp Văn Cương. Khi tôi kể lại đôi chuyện về ông thì ông đã mất cách đây chừng mươi năm rồi. Tôi rất mừng khi ai đó đề xuất rằng, ở Thành phố Hồ Chí Minh nên có một con đường mang tên Giáp Văn Cương. Đấy là một gợi ý rất hay. Một sáng kiến rất hay. Chúng ta cũng cần lưu giữ lại một chút gì về ông cho hậu thế.
Bởi cho đến nay, vẫn có người còn nhầm Thượng tướng Giáp Văn Cương với Trung tá Giáp Văn Khương, người lính đánh Pháp xưa đã dũng cảm nhảy từ núi Non Nước xuống sông Vân ở Ninh Bình. Đó là hai vị anh hùng hoàn toàn khác nhau. Giáp Văn Cương là một vị tướng tài. Ông là tướng quân sự, nhưng diễn thuyết rất hay. Tôi đặc biệt thích nghe Tướng Cương trò chuyện với Lính. Hồi ấy đất nước đã thống nhất, nhưng nghĩa vụ quân sự vẫn như những năm chiến tranh. Có người ở đảo đến cả chục năm liền. Mà ở đảo bấy giờ thì thiếu thốn, gian khổ lắm chứ không như bây giờ.
Ảnh: Tư lệnh Giáp Văn Cương
Xem tiếp
 
Thư nhờ bác Trannhuong.com đăng giúp
Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi 

TNc: Khổ thân cho mấy anh VNS chúng mình, người ta chơi hàng ngàn tỷ chả sao, đây có mấy trăm triệu mà vướng vào lao lý. Có thể nói hầu hết các cơ quan đều phải biến báo mới hoạt động được, chứ theo quy định thì móm. Tỷ dụ như họp 1 buổi được 50 ngàn thì ghi thành 2 buổi để anh em có 100 ngàn..Các lớp tập huấn chính trị cũng thế, chả nhẽ trả giảng viên 200 ngàn/buổi thì phải ghi giảng 2 buổi để có 400 ngàn trả giảng viên.Vân vân và vân vân..

          Chiều nay 16/5, tôi nhận được điện thoại của Nhà văn Đức Hậu: “Chú đọc mạng Lê Thiếu Nhơn chưa? Có bài viế về vụ bê bối Hội văn nghệ Thái Bình, ai đó viết ghê quá. Đau đớn quá!...” Tối, lúc gần 22h, Nhà thơ Nguyễn Anh Quốc lại alô than van, cũng về nội dung bài viết này. Và anh Quốc còn giục giã: “Ông nên tiếng đi. Không thể vì việc của một cơ quan Hội, ai làm người nấy chịu, lại đi xúc phạm đến nhân dân, đến anh em văn nghệ sỹ toàn tỉnh như thế được…” (trích nguyên văn).
         
Bài được đăng trên LÊ THIẾU NHƠN, có tên là “Chủ tịch Hội văn nghệ Thái Bình bị khởi tố”. Nội dung bài viết về vụ việc, công an Thái Bình ra quyết định: “Khởi tố ông Trịnh Trung Thông vì hai tội danh “Lạm dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “Làm trái các qui định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Hậu quả “nghiêm trọng” ở đây là, ông Chủ tịch Hội đã làm thất thoát trên 400 triệu. Sai lầm đó đúng là “nghiêm trọng”, song cũng đúng là tác giả bài viết, ghi tắt bút danh là “PV”, cũng không nên mượn lời ca từ của một ca khúc nổi tiếng, bài Nắng ấm quê hương, ca ngợi con người, mảnh đất quê lúa Thái Bình để gieo thành lời ta thán nặng nề, cay đắng: “Thái Bình ơi Thái Bình, ai đặt tên cho đất mà lắm nỗi nhiêu khê! Thái Bình tự bao giờ, mà nơi thơ nơi nhạc, dơ bẩn vẫn sinh sôi… Thái Bình ơi, sao mà ghê đến thế!!!”.
Xem tiếp
 
"Dư âm" và nỗi lòng tác giả
Nhà văn:  Đắc Trung
     artist image
        Quê gốc xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn, Hà Nội; bố nổi tiếng là ca sĩ đồng quê có giọng ca vàng hát văn, hát chèo, ca trù rất giỏi và chơi thành thạo nhiều loại nhạc cụ cổ: đàn bầu, đàn tranh, đàn đáy, nhị, sáo trúc; nhưng sau đi làm thợ máy ngành hỏa xa nên Nguyễn Văn Tý được sinh ra ở Vinh, Nghệ An vào ngày 5 - 3 - 1925.
      Từ nhỏ Nguyễn Văn Tý được một giáo viên người Pháp dạy tân nhạc; khi tham gia hướng đạo sinh một cố đạo người Tây Ban Nha cho vào giàn nhạc nhà thờ hát Thánh ca; ở đấy còn được học nhạc lý cơ bản; rồi sau đó được nhạc sĩ Mạnh Hinh, người Hoa dạy chơi đàn Guitar Hawaii.
      Năm 1945 Nguyễn Văn Tý tham gia Việt Minh, làm trưởng Phòng Thông tin - Tuyên truyền huyện Thanh Chương. Năm 1949 vào bộ đội làm trưởng Đoàn Văn công Sư đoàn 304.

 
Mời các bạn nghe "Dư âm", một nhạc phẩm bất hủ của Nguyễn Văn Tý
Xem tiếp
 
Nữ điệp báo dịch mật mã cho Bác

Lê Hiền Đức (sinh 12 tháng 12 năm 1932), một nhà giáo hưu trí người Việt Nam, tích cực đấu tranh chống tham nhũng, là một trong hai người đoạt Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế[1]. (Trích tự điển Wikipedia)

TNc: Dù đã 80 tuổi nhưng Bà luôn sát cánh cùng những người bất hạnh đi tìm sự công bằng. Trong những ngày qua bà đã về Văn Giang cùng bà con nông dân khốn khổ. Có lẽ Bà đã thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ :"Dân là gốc". Nếu hơn 3 triệu đảng viên ai cũng làm theo lời Cụ Hồ thì phúc cho Dân cho Nước quá...

Tham gia cách mạng từ năm 13 tuổi, bám trụ Hà Nội chiến đấu 60 ngày đêm khói lửa, trở thành nữ điệp báo dịch mật mã cho Bác Hồ tại Chiến khu Việt Bắc, bà Phạm Thị Dung Mỹ (bí danh Lê Hiền Đức) suốt đời làm theo lời Bác dạy. Nhưng con người, nguyên tắc của người nữ điệp báo vẫn còn đó, bà giao hẹn trước: "Có những chuyện bây giờ được nói và có những chuyện mãi mãi không được nói"!

Hồn nhiên làm cách mạng


<<<Bà Đức với niềm vui bất ngờ khi được gặp lại Bác.

Lê Hiền Đức là con út trong một gia đình cách mạng tại Hà Nội. Cha làm trợ tá ở phủ Thuận Thành nhưng đã giác ngộ cách mạng từ rất sớm. Các anh trai của bà đều là những người hoạt động cách mạng tất cả đều lấy bí danh là "Lê", những người theo chủ nghĩa Mác -Lênin. Tuổi thơ của Hiền Đức đã chứng kiến sự tàn sát, bắt bớ của giặc Pháp và bè lũ tay sai đối với người theo Việt Minh. Đôi mắt thơ ngây của cô bé mới hơn 10 tuổi đã phải chứng kiến cảnh giặc Pháp đến tận nhà lục soát, bắt đi người anh trai thứ 3. Vì tham gia rải truyền đơn cho Việt minh mà người anh của bà bị giặc bắt đầy ra Côn Đảo. Lòng căm thù giặc được đốt nóng trong đôi mắt trong veo của trẻ thơ.
 
Ảnh: Bác Hồ thăm hỏi bà Lê Hiền Đức
Xem tiếp
 
Sáng kiến tuyệt vời
Xem tiếp
 
'Không để Trung Quốc tự tung tự tác trên Biển Đông'
Phan Lê
 
Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain tuyên bố Washington cần phải ủng hộ các nước thành viên Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) trong vấn đề tranh chấp biển đảo với Trung Quốc tại Biển Đông.

<<<Thượng nghị sĩ John McCain phát biểu trong cuộc họp báo tại Hà Nội hôm 20/1. Ảnh: Phan Lê

Phát biểu tại cuộc hội thảo của Viện Nghiên cứu các vấn đề chiến lược và quốc tế (CSIS) ở Washington, Thượng nghị sĩ McCain cho rằng Mỹ cần bảo đảm Trung Quốc không thể "muốn làm gì thì làm" trong lúc các nước nhỏ hơn phải chịu tổn hại, TTXVN cho hay. Ông nhấn mạnh Washington cần phải ủng hộ các nước đối tác trong ASEAN, để họ có thể hình thành một mặt trận thống nhất và thông qua đường lối đa phương nhằm giải quyết các vụ tranh chấp một cách hòa bình.
Xem tiếp
 
Gặp gỡ văn nhân gần Văn Giang
 
Trưa nay 16-5 nhân dịu trời, nhà văn Tô Đức Chiêu mời chúng tôi sang nhà chơi. Nhà ông tít bên Xuân Đỗ rất gần với Văn Giang. Lâu lâu gặp nhau đều thấy ai nấy khỏe mạnh là mừng lắm rồi. Nhà văn Ma Văn Kháng mang ba cái măng-xông trong ngực vẫn có mặt vui cùng anh em. Mừng cho anh nhận giải HCM đợt này. Nguyễn Khắc Trường có tí tiểu đường nên bia rượu phải kiêng. Ai ngờ bây giờ Nguyễn Khắc Trường chê bia. Nguyễn Bắc Sơn đầu bạc nhưng xem ra trái tim còn đỏ thắm. Đào Thắng, Nguyễn Xuân Hưng vẫn trẻ trung ham viết. Hưng bảo hồi này Hãng phim của em nghỉ hè tránh cái nóng dữ dằn. Tô Đức Chiêu chủ nhà vẫn chén khỏe và làm việc khỏe. Trần Văn Thi mà năm 1994 chúng tôi gặp anh bên Nga lúc ấy anh thập tử nhất sinh, bây giờ thì tươi tốt, cường tráng. Chị Hường bận đi làm nhưng vẫn kịp chuẩn bị nhiều món nhắm cho mấy ông văn nhân.
 
Xem tiếp
 
Vài nét về Hữu Thỉnh
Văn Chinh

TNc: Hữu Thỉnh là nhà thơ tài hoa, ông là người của công chúng. Và hay nhất ông là người có chuyện để nói chứ không nhạt nhòa như nhiều nhà thơ khác. Bởi vậy, sự ngắm ông cũng bằng nhiều đôi mắt khác nhau. Hôm nay TNc xin giới thiệu hai bài viết về Ông, một của Văn Chinh là người thân gần, lớn tuổi và giới mày râu; một của Trần Huyền Nhung là người xa, rất trẻ và là nữ nhi yểu điệu để vui là chính với nhà thơ yêu mến của chúng ta...
 
Hữu Thỉnh xuất thân từ phong trào văn nghệ quần chúng rồi trưởng thành làm nhà thơ; ông từng là cán sự văn, soạn kịch rồi diễn kịch từ hồi học lớp 8, đi bộ đội làm Đội trưởng Đội tuyên văn kiêm Tổng biên tập báo (thuộc binh chúng) Tăng thiết giáp. Khi lên đến đỉnh cao của thơ rồi, ông vẫn không thoát được tập tính phong trào, như một định mệnh. Cố nhiên là phong trào trên phạm vi cả nước: Ông hiện là Chủ tịch Ủy ban toàn quốc các Hội liên hiệp VHNT Việt Nam, Ông còn là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, một chức vụ mà các vị tiền nhiệm hầu như không làm gì, Tổng thư ký Hội suốt 30 năm, nhà văn Nguyễn Đình Thi nói đấy là chức vụ to thì có to, nhưng không mấy khi phải làm gì, có làm cũng không ra gì; chả lẽ lại chỉ thị rằng, nhà thơ ơi, anh hãy viết cho hay, đại khái nó na ná Tổng thư ký Liên hiệp quốc.
Nhưng với Hữu Thỉnh thì khác, ông lăn lộn với phong trào, mở trại sáng tác, xin kinh phí đầu tư/ tài trợ sáng tác, mở hội thảo về văn học nhiều vùng miền, các đề tài, thăm viếng các nhà văn lão thành, ốm đau, lâm nạn hoặc các nhà văn sống ở vùng nghèo đói, lắm thiên tai lũ lụt. Đặc biệt, Hữu Thỉnh có biệt tài viết và đọc diễn văn, tổng kết hội thảo; vừa đầy tính học thuật vừa hùng hồn mà thuyết phục chứ không sáo; nhưng đặc biệt là các điếu văn, nhiều nhà văn ao ước mình chết được Hữu Thỉnh đọc điếu văn, có người di ngôn cho con cháu niềm ao ước ấy.
Xem tiếp
 
Cái duyên đáo để của Cụ Thỉnh
 Trần Huyền Nhung

TNc: Bạn viết trẻ Trần Huyền Nhung trong Sài Gòn vừa gửi cho trang nhà bài viết này. Với giọng văn hài hước nói lên cái duyên của Hữu Thỉnh-một người rất đáng yêu. Đây là một cách nhìn của cô gái trẻ vừa vui vừa vẽ được nét "đáo để" của HT nên trang nhà đưa bài lên cho nhiều chiều chiêm ngưỡng...

Cụ Hữu Thỉnh nhà mình phải nói là duyên đáo để! Năm nay Cụ đã ngoài 70 tuổi, nhưng nhìn Cụ cười cứ hơ hớ…, mắt thì tít đi, miệng thì  dẻo quẹo khi nói chuyện. Cụ Thỉnh có mụn nốt ruồi duyên ở gần cánh mũi, nhìn cứ điêu điêu mà lại thích thích. Nói thật là tớ thích ngắm Cụ hoài mà không biết chán mắt. Thích nghe Cụ nói chuyện và khen “ tuyệt vời!” đến sướng cả tai, dù biết rằng văn chương của tớ ở dưới mức trung bình. Thế mà tớ lại cứ sướng rên lên khi hiểu được rằng, giữa lời nói với thực hành của Cụ còn xa lắm.
     Chả biết thế nào, cứ sướng cái đã khi tiếp xúc với cụ Thỉnh. Càng sướng, tớ càng thấy được cái “duyên đáo để” của Cụ. Duyên từ khuôn mặt đến phong cách và tâm hồn… Bởi thế, hình ảnh cụ Thỉnh đọng lại trong tớ chẳng phải là cái tài của Cụ, mà là cái duyên “chết người”. Nụ cười của Cụ có cái gì đó nhạt nhạt như kiểu đãi bôi, nhưng cách thể hiện lại rất tình cảm. Dù người lạ, người quen, Cụ cũng đều tay bắt mặt mừng. Cái bắt tay của Cụ cũng duyên đáo để! Lành lạnh mà cũng thật khó quên! Eo ôi! Bán cái duyên đáo để của Cụ Thỉnh đi, có mà mấy đời nhà tớ cũng không ăn hết! Lạy Cụ, tớ bái phục lắm!

Ảnh nhỏ: Tác giả Trần Huyền Nhung
Xem tiếp
 
Kẻ đánh người nói
 Mạc Ngôn (Trung Quốc)
Vũ Phong Tạo giới thiệu và dịch

Tạp văn

Vừa qua, Báo điện tử Hội Nhà văn Trung Quốc (www.chinawriter.com.cn) đã đăng bài Tạp văn “Kẻ đánh người nói” của nhà văn nổi tiếng Mạc Ngôn.
Nhà văn Mạc Ngôn sinh ngày 17-2-1955, tại huyện Cao Mật, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Ông đã từng được cả thế giới, trong đó có Việt Nam, biết đến với bộ phim truyện nhựa “Cao lương đỏ”, do đạo diễn nổi tiếng Trương Nghệ Mưu chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Mạc Ngôn. Bộ phim đã được giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim quốc tế Cannes năm 1994.
Nhiều tác phẩm của nhà văn Mạc Ngôn đã được dịch sang tiếng Việt và có tiếng vang ở Việt Nam: “Báu vật của đời”, “Cao lương đỏ”, “Đàn hương hình”, v.v…
Chúng tôi dịch và giới thiệu toàn văn tác phẩm Tạp văn “Kẻ đánh người nói” của nhà văn Mạc Ngôn, để bạn đọc tham khảo.
***

Đề mục là “Kẻ đánh người nói”, ý của nó là, phàm những kẻ đánh người, vẫn thường có rất nhiều lời cần nói. Đầu tiên, cần nói với kẻ bị đánh, nói “tao”- hoặc là “chúng tao” – càng nhiều khi là “chúng tao”, tại vì sao cần đánh “mày”, cũng hoặc là “chúng mày”.

Phàm những kẻ đánh người, y sở dĩ đánh người, vẫn thường là cần chiếm lĩnh một điểm cao của đạo đức, thế là nghĩa chính từ nghiêm, giơ nắm đấm lên mà có lý lẽ. Tình huống nói chung là, kẻ bị đánh là không có quyền lợi, cũng không có cơ hội biện bạch cho mình. Bởi vì, một khi nắm đấm tượng trưng cho chính nghĩa hoặc đại biểu cho chính nghĩa đã giơ cao lên, thì công tác thẩm phán của đạo đức đã hoàn thành. Tiếp theo tiến hành chính là sự báo thù của chính nghĩa.
Xem tiếp
 
Thống kê bạn đọc trên thế giới truy cập vào Trannhuong.com

Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (hình ảnh sẽ tự động thay đổi 5 phút 1 lần)
right_right
BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
CÂU NÓI BUỒN NHÁT TRONG TUÂ..
CÁ THÁNG TƯ
HUYỀN THOẠI TẮM TIÊN TÂY BẮC
ANH BA SÀM TÁI NGỘ
ĐÔI NÉT KỂ VỀ MÌNH
10TRUYỆN NGẮN CỰC NGẮN CỰ..
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: G..
PHỎNG VẤN NHÀ SỬ HỌC LÊ VĂN LA..
BẢN TIN CỦA TTX VIỆT NAM
NHÂN THỂ DỮ TÂM KINH (人体与心泾)
 
 
 
Footer
  Bản quyền thuộc về Trần Nhương
  Website :trannhuong.com - trannhuong.net -
                  trannhuong.vn - trannhuong.com.vn

  * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN
  Mọi liên hệ xin gửi qua Email Trần Nhương: truongnhan_hnv@yahoo.com hoặc trannhuongcom@ymail.com
Thiết kế