Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

<<<<Chí sỹ Phan Chu Trinh

Thư thất điều gởi vua Khải Định (bản dịch)

Việt Nam quốc dân Phan Châu Trinh gởi thư cho đương kim hoàng đế,

Tôi sinh gặp lúc: trong thời nước nhà nghiêng ngập, ngoài thời các nước đua tranh tiến bộ. Tôi là người yêu bình dân chủ nghĩa, ghét chuyên chế quân quyền, đau đớn vì quan lại tham lam, thường xót vì dân sinh khốn khổ, vậy nên tôi sẵn lòng liều cả sanh mạng tôi, ra gánh vác việc đời, trông mong có cứu lại cuộc hiểm nghèo được chút nào chăng!

Năm 1907, tôi đã gởi thư cho các quan chánh phủ Bảo hộ, hết sức kêu ca, trước bày tỏ tình cảnh khổ sở của dân Việt Nam, sau xin thay đổi theo chính trị các nước văn minh trong thời bây giờ. Những việc tôi đã đề xướng trong lúc ấy đều là sự cần kíp cấp thiết cả: như lập trường dạy tiếng Tây và chữ Quốc ngữ, bày ra hội thương, hội nông để giành lại quyền lợi cho người mình, và thay đổi cách ăn mặc theo cách Âu Tây, v.v… Những việc đó tôi làm trước mắt người thiên hạ, rõ ràng như ban ngày, vậy thời có tội lỗi gì không? Thế mà triều đình nước ta, từ trên đến dưới, cứ khư khư giữ lấy thói chuyên chế cũ để hà hiếp dân ngu, cướp lấy lợi riêng cho mình; ghét việc thay đổi như cừu thù, coi nhân dân như rơm rác, tìm cớ bới việc, phá phách đủ đường, làm cho lòng dân ai ai củng tức giận, để mà giết hại những kẻ thông minh lương thiện trong nước. Sự chống sưu thuế không công bình, xảy ra khắp cả 12 tỉnh Trung Kì trong năm 1908, thời dân và thân sĩ bị giết và bị tù, kể hơn mấy ngàn người, đau lòng thảm dạ biết bao nhiêu.

Xem tiếp
(GDVN) - Sau khi ông Tập Cận Bình "sờ" đến quân đội, số vụ tướng lĩnh Trung Quốc tại ngũ "chết bất thường" gia tăng.

Hình minh họa, nguồn: Đa Chiều.

Đa Chiều ngày 29/1 đưa tin, sau khi chiến dịch chống tham nhũng đả hổ đập ruồi do ông Tập Cận Bình phát động đã diễn ra được 2 năm, hiện tượng tham quan tự sát, tướng lĩnh nhảy lầu liên tục xảy ra. Quá nhiều quan chức có dấu hiệu tham nhũng đang hoặc sắp bị điều tra đã "chết bất thường" khiến Trung Nam Hải không thể không chú ý.

Xem tiếp
Nguyễn Duy Xuân
 
Trời đã chập choạng tối mà ông bạn hàng xóm còn gõ cửa:
- Cụ sang chơi muộn thế? Chúng nó đi làm chưa về à?
Ông nhìn tôi có vẻ rầu rĩ:
- Chơi nhởi gì đâu, tui sang đây là nhờ ông lánh “nạn” một tí đấy!
- Ủa, sao cụ lại nói vậy? Nhà cu Hợi xảy ra chuyện gì à?
- Chuyện gì đâu. Vẫn là những cuộc khẩu chiến ấy mà. Nhức tai lắm!
- Ừ. Mời cụ ngồi đây uống tạm ngụm nước cho nó mát đã. Kể cũng tội cho vợ chồng nó, suốt ngày đầu tắt mặt tối…
- Đấy ông xem, đã nghèo rồi mà suốt ngày cứ hở ra là đấu khẩu, võ miệng với nhau. Biết khi nào cho thoát cái cảnh này hở ông?
- Chung qui cũng tại cái nghèo cả thôi cụ ạ!
- Dưng mà cái thằng Hợi nhà tôi chẳng hiểu sao dạo này đâm ra đổ đốn, suốt ngày đàn đúm, bỏ bê công việc mặc cho con vợ nó xoay xở một mình. Nhiều khi nghĩ nó chửi cho cũng phải. Đàn bà như nó, gánh cả cái nhà này.
- Ừ. Tui cũng thấy vậy. Thằng Hợi dạo này khác quá!
- Ngày thì nó rượu chè, cờ bạc. Thế mà không hiểu sao, tối nào cơm nước xong cũng cưỡi xe vi vu, chín mười giờ đêm mới mò về, mặt cứ hơn hớn? Xem tiếp
Thiên Sơn

Một vẻ sâu trầm. Giản dị. Làm lãnh đạo văn nghệ, bận rộn với công việc thường xuyên, mà trong góc khuất của tâm hồn có chút gì thanh vắng, quạnh quẽ. Lý trí tỉnh táo, nhưng lại có lúc chìm trong thăm thẳm buồn, có lúc như tuyệt vọng. Bằng Việt là vậy, đa diện, đa tài, đa đoan. Đấy là một nhà thơ để lại những dấu ấn riêng trong thế hệ mình bởi một thứ thơ sang trọng, hài hòa giữa lý trí và cảm nhận.

Bằng Việt sinh năm 1941 ở Huế nhưng quê gốc anh ở Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Nội. Tuổi thơ anh có những năm sống cùng bà nội trong khi bố mẹ anh lên chiến khu tham gia kháng chiến.

Lớn lên khi miền Bắc đã được giải phóng, Bằng Việt được cử sang Liên Xô học luật. Sau khi về nước anh làm việc tại viện Luật học thuộc Ủy Ban khoa học Xã hội Việt Nam.

Thành công nổi bật đầu tiên của Bằng Việt khi mới 22 tuổi là Bài thơ Bếp lửa (1963). Đó là một bài thơ trong trẻo viết về tình bà cháu, tình gia đình gắn liền với tình quê hương đất nước. Sau khi xuất bản, tác phẩm này đã được bạn đọc đón nhận, làm nên tên tuổi Bằng Việt như một trong những nhà thơ hồn hậu, chân thành và da diết.

Cũng từ thành công này, Bằng Việt bén duyên với làng Văn nghệ và chuyển dần sang làm một nhà thơ chuyên nghiệp. Anh tâm sự: “Mình không được đào tạo văn học ngày nào, xoay ra làm thơ, vì yêu thích. Mình tự sáng tác gửi in báo, sau đó bên Hội Nhà văn, các ông Hoàng Trung Thông, Nguyễn Đình Thi, Chế Lan Viên quí mình, mời đến chơi. Họ hỏi, nếu Hội Nhà văn xin mình đi thực tế chiến trường, có đi không? Mình đồng ý liền...” Năm 1970 Bằng Việt thực hiện chuyến đi thực tế chiến trường Bình Trị Thiên với tư cách phóng viên, rồi chuyển sang làm bảo tàng truyền thống cho Binh đoàn 559.

Năm 1983, anh được cử làm tổng thư ký Hội văn học nghệ thuật Hà Nội. Từ đó, Bằng Việt trở thành một trong những người lãnh đạo văn học nghệ thuật kỳ cựu. Cũng có thời kỳ anh làm phó chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Hà Nội. Đường quan lộ của anh có vẻ thông suốt. Dù vậy, dường như Bằng Việt không nệ vào quyền lực. Con đường vào văn chương

Xem tiếp

Duy Chiến thực hiện

-"Nếu không chủ động cung cấp trước thì mặt trận thông tin chính thống sẽ bị bỏ trống. Có khoảng trống thì dân chúng phải nghe ngóng, suy đoán, đồn thổi. Thông tin vỉa hè, mạng xã hội có cơ hội lên ngôi. Các thế lực chống đối cũng nhân đó mà ùa vào tuyên truyền, lũng đoạn thông tin", GS, Viện sĩ Trần Ngọc Thêm, Ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương chia sẻ.

Không có thông tin, dân phải suy đoán

Mới đây, Thủ tướng Chính phủ đã có phát biểu đáng chú ý về việc phải chủ động đưa thông tin chính xác, định hướng cho tốt trước các luồng dư luận trên mạng xã hội. Là nhà khoa học xã hội, ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương, ông đón nhận thông điệp này thế nào?

Chỉ đạo của Thủ tướng về việc đổi mới cách cung cấp thông tin là việc làm rất cần thiết, không thể muộn hơn.

Việc này đáng lẽ phải làm từ lâu lắm rồi.


Mạng xã hội, thông tin minh bạch, thông tin kịp thời, kiểm duyệt
GS. TSKH, Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Nga, ông Trần Ngọc Thêm.

Có hai tiêu chí để xác định giá trị thông tin. Thứ nhất là thông tin đúng, thứ hai là kịp thời.

Cách ứng xử của chúng ta với thông tin từ trước vẫn chịu chi phối bởi hai yếu tố đó là ảnh hưởng của văn hóa làng xã và tư duy xã hội thời bao cấp.

Văn hóa làng xã là văn hóa dựa trên quan hệ tình cảm trong phạm vi một cộng đồng xã hội khép kín, luôn cố gắng quan hệ tốt với nhau để hỗ trợ, nhờ vả nhau. Đó là thứ văn hóa âm tính, chủ quan. Từ đó dẫn đến lối ứng xử “Tốt đẹp phô ra, xấu xa che lại”, với chủ trương “Không vạch áo cho người xem lưng” cái gì sai thì “Đóng cửa bảo nhau”, v.v.

Truyền thống văn hóa ấy tạo ra thói quen thông tin thiếu trung thực. Nói khác đi, không phải là đúng sự thật hay không mà là “thông tin tốt hay xấu”, “thông tin có lợi hay không”.

Xem tiếp

Trần Nhương thân mến!
Chị Điều đây + người yêu Tạ Vũ. Bạn còn nhớ không? cuối năm 2012 quỹ hỗ trợ văn chương có đến quay các cảnh nhà mình, trong đó có Bành Thanh Bần - Trần Nhương - Chử Thu Hằng mình xem trên mạng. Thấy Trần Nhương ôm vai Tạ Vũ bảo rằng Tạ Vũ sống 15 năm nữa muốn đi đâu thì đi. Thế mà Tạ Vũ sống chưa được 2 năm đã thành người thiên cổ. Khi Tạ Vũ qua đời gần hai tháng mình dọn tủ sách và nhặt được nhiều. Những bức thư Tạ Vũ viết cách đây nửa thế kỷ gửi vợ yêu Hồng Điều. Bây giờ đọc lại những lá thư mình trào nước mắt sao mà cuộc đời của Vũ Điều lại vất vả đến thế? Chút thời gian còn lại lo mọi việc con cái không có thì giờ mà suy ngẫm, mà yêu đương mà day dứt, bây giờ già rồi đọc lại những lá thư ông ấy viết cho vợ, mà như là tiểu thuyết, lá thư nào cũng kèm theo vài ba bài thơ rất xúc động.

"Trước khi gặp em Anh có thể mê nhiều cô gái.
Khi gặp em rồi Anh chỉ biết có em thôi"
Trích trong tập 'Những bài thơ tặng Điều'
"Giận gì nhau em hỡi!
Khi một bơ gạo ta nấu cháo ăn chung

Hời gì nhau em hỡi!
Con chúng ta kìa - hai bông thắm Hà Trang
Em hỡi em ơi! Đừng vì bức thư cô gái
Làm lòng anh đau giữa ngày đánh giặc
Em hỡi đừng quên Hồ Gươm gió xanh
Ta soi bóng nhau qua miệng cốc bia vàng Xem tiếp
 
 
TNc: Tôi đưa bài này và chùm ảnh chắc các vị lãnh đạo Hà Nội không khoái gì. Nhưng đành nói thật: Hà Nôi như đang nhập đồng. Nào là bắn pháo hoa thường xuyên trên cầu Nhật Tân, nào chi 22 tỷ cho thắp đèn dịp lễ tết năm 2015, nào trang trí rất kém mỹ thuật và tốn tiền khi Tết đến. Câu khẩu hiệu "Mừng Đảng. mừng xuân" đã có chỉ thị đặt đất nước lên vị trí đầu tiên nhưng HN năm nào cũng làm sai. Các bạn hãy qua đoạn phố Điện Biên Phủ chỗ trước cửa Bộ Ngoại giao xem họ treo tòng teng lằng nhằng rất mất mỹ quan. Nói khí không phải như trò trẻ con...Tốn tiền quá. Nên tiết kiệm và thanh lịch như người Tràng An....Rất nhiều chuyện văn hóa thủ đô đang bị lùn đi trông thấy...
 
 Vẫn "Mừng Đảng. mừng xuân"
 
 Nhà báo Hữu Thọ viết mấy năm trước:
    Rồi không biết từ lúc nào, cơ quan nào hướng dẫn hoặc tự phát nhưng sau đó thành nếp quen, một khẩu hiệu bao trùm trong ngày Tết các năm là: "Mừng Đảng, mừng xuân, mừng đất nước đổi mới". Đã thành thói quen thì rất khó sửa và có thể có vấn đề tế nhị cho nên không tiện sửa vì nói trái đi có thể bị hiểu lầm. Nhưng dù sao, khẩu hiệu đó cũng có gì gờn gợn: Sao lại đặt Đảng trước dân tộc, trái với tư tưởng Hồ Chí Minh? Nghĩ thế nhưng nhiều người không tiện nói.
Rồi dịp có thể sửa đã đến. Chuẩn bị bước vào thiên niên kỷ mới, thông báo của Bộ Chính trị về những ngày lễ lớn trong năm 2000 ghi rõ kỷ niệm Vua Hùng vào Ngày giỗ Tổ vì năm đó là năm chẵn. Do đó, trong thông báo khẩu hiệu Tết năm 2000 của Ban Tư tưởng văn hóa Trung ương ghi rõ: "Mừng xuân, mừng đất nước, mừng Đảng", nghĩa là có sự sửa đổi quan trọng bằng văn bản: đặt đất trời, tự nhiên lên trước, rồi đến đất nước dân tộc, rồi mới đến Đảng. Khẩu hiệu ban hành hợp lý, hợp tình cho nên không ai phản ứng khác, nhưng sau Tết, nghe phản ánh cũng chỉ có 3, 4 địa phương thực hiện; khi hỏi lại thì được biết không phải phản đối, khác ý gì mà chỉ vì thói quen mà thôi. Thế rồi quan sát trong thực tiễn thì phổ biến lại quay về nếp cũ không hay.
Xem tiếp
Trung Dũng thực hiện
.
Danh sách giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam mới công bố có cái tên khá ít chất văn Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75 (thể loại văn xuôi). Đây là cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử viết về sự sụp đổ của chế độ Sài Gòn.
.
Bìa cuốn “Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75

Xin bắt đầu từ cái tên lạ, “Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75”?

Riêng tên sách đã làm tôi vật vã chục năm trời. Loay hoay mãi với những cái tên như Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn ngày cuối chiến tranh, Trong vòng cung thành cộng hòa hay Sụp đổ… Lúc gửi NXB Chính trị Quốc gia, tôi lấy hai chữ Sụp đổ nhưng các anh bên đấy bảo nghe nặng nề quá. Thế nào lại bật ra từ “biên bản” cảm thấy trúng ý bởi tôi cũng chủ trương viết tiểu thuyết lịch sử theo dạng biên bản với tài liệu gốc dẫn chứng đúng sự thực, đúng vấn đề. Thêm mấy con số 1,2,3,4,75 vào cho đầy đủ tính trách nhiệm, không bịa đặt.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)