Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Kính thưa các quý vị lãnh đạo thành phố Hà Nội

Tôi được biết Hà Nội đã quyết định bắn pháo hoa 30 điểm nhân ngày kỉ niệm 60 năm giải phóng (10-10-2014). Đó là một việc tốt cho nhân dân hưởng thụ văn hóa nhân ngày lễ trọng đại.

Nhưng Hà Nội và cả nước nhiều nơi nhân dân còn khổ cực, tôi thấy nên tiết kiệm việc bắn pháo hoa để lấy tiền xây dựng một số cây cầu cho nhân dân đi lại.

Tôi đề nghị thế này:

1-    Nếu hoãn bắn pháo hoa 30 điểm thì tốt.

2- Nếu vì ngày lễ trọng nên bắn pháo hoa thì tôi đề nghị chỉ bắn một số điểm thuốc ngoại thành vì nơi đo nhân dân ít điều kiện thụ hưởng văn hóa nghệ thuật.

Tiền tiết kiệm được dùng làm 2 cây cầu thuộc xã Đại Mạch, huyện Đông Anh và xã Nghiêm Xuân, huyện Thường Tín đều thuộc thành phố vì hòa bình của chúng ta.

Thực ra bắn pháo hoa tung tóe xanh đỏ một lúc cũng như các công trình cho 1000 năm Thăng Long chẳng mấy cái để lại tử tế mà tốn kém bao nhiều tỷ đồng.

Tôi mong các vị lãnh đạo Hà Nội tiếp nhận ý kiến của công dân để xem xét thấu đáo. Tôi xin gửi kèm tin và ảnh do báo Dantri và Infonet đã đưa.

Xin gửi tới quý vị lời chào trân trọng !
Trần Nhương
Công dân, đang công tác tại báo Người Cao tuổi, 12 Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội.

* Ảnh dân xã Đại Mạch, huyện Đông Anh qua sông
Xem tiếp
Lưu Quang Vũ


KỈ NIỆM 26 NĂM NGÀY MẤT LƯU QUANG VŨ-XUÂN QUỲNH
(29-8-1988 -29-8-2014)

 
Một con người không phải chỉ là một cái tên trong hộ khẩu
Một con tốt trong b
àn cờ
Một viên gạch một cái đinh

Để treo biển hàng và đặt ghế
Con người chưa được làm người

Bao lệnh cấm đang đè lên thế giới
Cấm yêu thương cấm khát vọng cấm tự do
Bao con chim bị nhốt ở trong tù
Bao giải băng đen che kín mắt
Xem tiếp
Đoàn Đạt/ Người đô thị
 
Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng loạt các vụ phạm tội có tính “xã hội đen” diễn ra gây hoang mang trong xã hội. Người ta có cảm giác bất an như thể đang có sự nổi lên, sự trỗi dậy của thế giới ngầm, của những thế lực hắc ám…
Ngay thanh thiên bạch nhật, giữa thủ đô, một người bị đâm chết trên xe ôtô chỉ vì “cái tội” đòi nợ quá gay gắt. Cái chết “trị giá” chỉ 30 triệu đồng tiền thuê mướn gây tội từ kẻ mượn nợ ông ta, cho thấy số phận của một con người mong manh biết dường nào trong cái xã hội mà tội ác giờ đã trở thành một loại hình “dịch vụ” khá phổ biến. Trong vụ án trên, hai kẻ nhận thực hiện dịch vụ tội ác còn “khuyến mãi” thêm nên dù chỉ được thuê đánh dằn mặt ban đầu đã đâm chết nạn nhân!
Còn vụ bắt hai ông trùm ở Bắc Ninh gần đây cho thấy khi thực hiện các dịch vụ tội ác người ta mới “khá khẩm” làm sao! Khi thực hiện các dịch vụ này, dưới vỏ bọc là hai doanh nghiệp, hai tay chủ thành đạt là Minh Sâm và Hưng Sóc có tiền tỷ, đi xe hơi hàng hiệu đến choáng ngợp, chẳng cần giấu diếm hay che đậy gì cả. Cũng từ hai vụ án này, người dân thấy thấp thoáng sự thông đồng, quan hệ của một số “cán bộ đỏ” và “xã hội đen” như một bài báo đã nhận định.
Xem tiếp

Vũ Duy Chu 

 
HỌC NỮA, HỌC MÃI….
 

Vừa kết thúc khoá học Bồi dưỡng Chính trị về nhà, Tèo đưa tấm bằng tốt nghiệp khoe vợ rồi hồ hởi:

- Anh học trên tỉnh mấy tháng cứ thương mẹ con em ở nhà chợ búa cơm nước nuôi nhau, xót hết cả ruột. Nhưng em ạ, có học thì đầu óc mới mở mang, chứ thời đại vi tính a còng, b còng mà mình cứ mải miết phục vụ nhân dân không cập nhật kiến thức, nhiều lúc cứ u u mê mê, chẳng biết lối nào mà lần…

Vợ:

- Thì vưỡn, ông Lê Nin chả dạy “Học nữa, học mãi…” là gì. Không chịu học thì làm sao mà biết được phải trái hả anh? Mẹ con em vất vả chút xíu, nhưng bù lại kiến thức anh mang về nhà thì đã là một thứ tài sản vô giá rồi, đáng đồng tiền bát gạo lắm!

Xem tiếp

Trần Nhương

TNc: Nhân ngày Hội Lục Bát sắp tới (30/31-8-2014) xin ngẫu hứng mấy câu Lục Bát góp vui

Nước Hàn xưa nó ngang mình
Cớ sao nó lại thình lình vượt lên

Hay nó có sâm Triều tiên
Bán được lắm tiền nên nó xông xênh
Xã hội dân chủ văn minh
Nhiều nghành mũi nhon rất kinh nó tài
Văn hóa nó không ngoại lai
Samsung thế giới cứ xài tẹt ga
Anh hùng nó cóc bằng ta
Sáng suốt bách thắng nó là số không

Xem tiếp

Tá Lâm
  Pháp luật Tp HCM

ông Nguyễn Kim Đĩnh
 
Thực hiện chủ trương không bố trí người địa phương làm lãnh đạo ở một số chức danh sẽ chặn nhiều kẽ hở phát sinh tiêu cực.
Theo tinh thần Chỉ thị 36 của Bộ Chính trị về đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng, một trong những yêu cầu và nội dung cơ bản trong công tác chuẩn bị nhân sự và bầu cử cấp ủy là thực hiện chủ trương bố trí chức danh bí thư cấp ủy, chủ tịch UBND, chánh án TAND, viện trưởng VKSND và cán bộ cấp trưởng các ngành thanh tra, công an, tài chính, thuế, hải quan không phải là người địa phương.

 Chủ trương này nhằm hạn chế những tác động không mong muốn của mối quan hệ họ hàng, người quen và tạo điều kiện cho cán bộ tự rèn luyện mình. Pháp Luật TP.HCM có cuộc trò chuyện đầu tuần với ông Nguyễn Kim Đĩnh, nguyên chuyên viên cao cấp của Ban Tổ chức Trung ương, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Phát triển nguồn Nhân lực Nhân tài Việt Nam (ảnh), xoay quanh vấn đề này.
Chặn nạn “dây mơ rễ má”, “ô dù”
. Phóng viên: Thưa ông, chủ trương bố trí một số chức danh lãnh đạo không phải là người địa phương đã triển khai thực hiện trước đó ở một số địa phương và đơn vị. Và đến đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội lần thứ XII của Đảng tới đây, điều này rất được chú trọng trong công tác nhân sự. Ông đánh giá vấn đề này như thế nào?
Xem tiếp

 Nhà văn Nguyễn Hiếu 

          Dân tộc ta từ ngàn xưa đã có tiếng là một dân tộc có tình có nghĩa. Trong kho tàng ca dao, tục ngữ của cha ông để lại đã có không ít những câu ca nói lên bản chất đáng quý đó.

“Bầu ơi thương lấy bí cùng
 Tuy rằng khá giống nhưng chung một giàn”
Hay :
Người còn thì của vẫn còn
Miễn là nhân nghĩa, vuông tròn thì thôi

     Trong câu nói cửa miệng của người dân thường nhắc đến những câu đúc kết về tình nghĩa sâu đậm, về sự quan tâm giữa đồng loại với nhau. Kiểu như ”một con ngựa đau, cả tầu không ăn cỏ”. ”Lá lành đùm lá rách”. ”Chị ngã em nâng”. ”Thương người như thể thương thân”…Nhưng đang buồn thay trên dưới hai, ba thập niên nay từ khi đất nứơc ta bước vào nền kinh tế thị trường với những sự mở cửa và hoà nhập thì bên cạnh những điểm tốt chúng ta lĩnh hội thì nền kinh tế này cũng tạo ra những căn bệnh đáng lo ngại. Một trong những căn bệnh đó phải kể đến sự vô cảm. Và căn bệnh này dường như đang có môi trường thuận lợi để phát triển nên ngày càng lây lan sâu rộng trong hầu hết tầng lớp xã hội để lại những hệ luỵ đáng sợ tác động đến sự hình thành tính cách của một bộ phận nhân dân và nguy hiểm hơn là ảnh hưởng đến thế hệ trẻ với những biến chứng khó lường.

Xem tiếp
Nguyễn Quang Thân/ Một thế giới
 
Nhà văn Nguyễn Quang Thân
Cái nguy hại bậc nhất hơn cả nỗi đau mất của là nạn tham nhũng đã thúc đẩy nhanh sự xuống cấp không phanh của văn hóa và thuần phong mỹ tục, những thứ vô giá phải mất hàng trăm năm gầy dựng nên.
Căm phẫn chống bọn tham nhũng thực chất là tiếng kêu thét xé lòng của người lương thiện bị ăn cắp, trấn lột giữa thanh thiên bạch nhật.

  Từ những vụ cướp bạc tỷ ở những công ty lớn, đến những vụ lặt vặt như ông cảnh sát giao thông “làm luật” vài chục ngàn bạc lẻ. To, nhỏ, lộ hoặc chưa bị lộ, bản chất đều giống nhau: cướp của dân, của nhà nước (thực chất cũng là của dân) về làm của riêng, vinh thân phì gia.
Những người lương thiện bị mất của thì xót xa, nỗi căm giận rất dễ hiểu. Của đau con xót, ai mà không phẫn nộ khi mồ hôi nước mắt chảy vào túi kẻ khác. Của cải xã hội như tấm chăn, có rộng lớn bao nhiêu cũng hữu hạn, người này giàu lên bất chính thì ắt người khác phải nghèo đi.
Nhưng cái nguy hại của tham nhũng không chỉ là chuyện mất của. Văn hóa và văn minh thành thảm hại khi người còng lưng nuôi kẻ ngay, kẻ ngồi mát ăn bát vàng, người lao động lương thiện thì “cơm chan nước mắt”, giật gấu vá vai, vắt mũi bỏ miệng cũng không xong.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)